NHỮNG CHUYỆN KHÔI HÀI

MÕT NGÀY DÀI NHƯ THẾ KỶ

– Truyện phiếm : Uyên Sồ

Một ngày bắt đầu bằng một buổi sáng.

Buổi sáng bắt đầu từ thời điểm nào thì còn tùy thuộc vào hoàn cảnh địa lý, hoàn cảnh kinh tế, hoàn cảnh sức khỏe và tuổi tác… Ở thôn quê, buổi sáng bắt đầu bằng tiếng gà gáy. Đó là tiếng chuông đồng hồ báo thức chưa hề sai chạy và đã có từ hàng nghìn năm.

Khi gà cất tiếng gáy thì lần lượt ánh đèn từng nhà được thắp sáng. Trong thứ ánh sáng lù mù đó, sinh hoạt của ngày mới bắt đầu. Không tiếng kêu ca, không lời phiền trách. Người ta chấp nhận như một lẽ tất nhiên là phải thế; như một định luật tuần hoàn không thể đảo ngược.

Ở chốn kẻ chợ thì buổi sáng bắt đầu không bằng một dấu chỉ cố định như nơi thôn dã. Nó đa dạng như vốn dĩ bản chất đa tạp của nó. Đó có thể là tiếng rao hàng của một chị bán hàng rong luồn lỏi trong từng ngõ ngách của các khu chúng cư. Đó có thể là tiếng xe ba gác máy nổ sình sịch của một người đàn ông chuyên chở mối cho mấy bà bán rau, bán cá. Đó cũng có thể là tiếng lịch kịch mở cửa của một quán cà- phê đầu một con hẻm trong xóm lao động… Thôi thì hằng hà sa số tiếng động báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Còn đối với những người “thất thập cổ lai hy” thì ngày mới đã bắt đầu từ sớm lắm. Sớm hơn hết mọi người. Sau một đêm dài, mở mắt ra, nhìn thấy mọi người mọi vật chung quanh thì lúc ấy mới biết là mình hãy còn sống. Buổi tối, sau khi đã nằm trên giường cũng mới biết mình đã an toàn thoát khỏi mọi biến loạn của kiếp nhơn sanh.

Cho dù là đôi mươi phơi phới hay lụ khụ vật vờ thì ngày mới đến vẫn đem lại một niềm hy vọng. Hy vọng là viên thuốc dưỡng sinh tối cần thiết cho con người. Thiếu nó, người ta sẽ héo hon như cây thiếu nước.

Hôm nay, theo đúng quy luật tuần hoàn của tạo hóa, một ngày mới lại bắt đầu. Mặt trời lên đem theo hy vọng ngút ngàn trong mọi con tim. Và thế là người ta hăm hở lên đường. Thế nhưng, những bước chân hăm hở kia bỗng chốc chựng lại. Những cặp mắt đầy ắp niềm tin yêu thoáng chốc tối sầm. Nụ cười tắt ngấm. Hình như đang có một sự bất thường xảy ra.

Không phải là hình như mà là sự thật. Một sự bất thường đã thực sự xảy ra. Nỗi hãi sợ bao phủ lên muôn người muôn vật. Càng lúc nỗi hãi sợ càng tăng… tăng… tăng… để trở thành sự kinh hoàng. Không ai tin vào mắt mình nữa. Tất cả đều đảo lộn. Mọi thứ đã thay đổi. Một sự đổi thay đến chóng mặt. Một sự thay đổi không ngờ. Người ta có cảm giác như đang đứng trước một thửa đất vừa được cày xới. Cày xới vội vã. Cày xới cẩu thả. Những nhát cày tàn nhẫn phá nát mảnh đất màu mỡ và hứa hẹn.

Trời không mưa, không bão mà con người lạnh cóng run rẩy. Những ánh mắt hoảng loạn đẩy xô những bước chân vô hồn. Đi về đâu ? Đi đến đâu ? Chẳng ai hình dung được. Vô trật tự hoàn toàn. Tất cả như đang bị chụp vào trong một cái lưới.

Những cái bảng tên đường thường ngày không còn nữa. Thay vào đó là những tấm bảng lạ hoắc lạ hươ. Không ai hiểu được những dòng chữ viết trên đó. Có phải là chữ không ? Chữ nước nào ?

– Faq Dìn’ Fùq – Fan C’u C’in’- Quye64q Wi Min’ Xai- Qô Wi N’iệm….

Tên các cơ quan nhà nước cũng vậy.

– Ủy Baq N’aq Zâq  Wan’ Fo- Bện’ Việq N’i Dồq 2- Sâq Bay Tâq Sơq N’ất- C’ườq  C’uq Họk  Ko Sở Fam Văq C’iêu….

Những tiếng “Trời  ơi!” thống thiết kèm theo nước mắt giàn giụa. Thế nhưng, Trời ở xa quá nên con người chỉ còn biết trút giận lên những đồ vật vô tri tội nghiệp.

Tại trường học, trong tiết Sử, học sinh thấy trên bảng ghi hàng “ chữ” :

– Kuok xáq c’iến c’ốq quân Quyêq sâm lượk

Và trong tiết văn học, các em cũng thấy trên bảng ghi :

– Qam Kuok Sơq  Hà:

Qam kuok sơq hà Qam Dế Ku

Tiệt qiên dịn’ fận tại wien wu

N’ư hà qịk  lỗ lai sâm fam

N’ữ dản’ hành xan wu bại hư

Học sinh nhốn nháo. Các em hỏi thầy cô giáo :

– Chữ gì vậy, thưa thầy cô ?

– Chữ nước nào thế, thưa thầy cô ?

Thầy cô lúng túng mãi mới lắp bắp trả lời :

– Chữ nước ta đó, các em ạ.

Tức thời học sinh la ó :

–  Không phải. Không phải. Không phải chữ Việt Nam.

– Không phải bất cứ một thứ chũ nào trên thế giới này.

Thầy cô đỏ mặt và lại càng lúng túng hơn :

– Chữ nước mình thật mà, nhưng là tiếng Việt cải cách.

Tiếng Việt cải cách ! Tiếng Việt cải cách ! Tiếng Việt cải cách ! Hahahahaha… Những cái cặp sách được tung lên… Và học sinh ùn ùn kéo nhau ra khỏi lớp, rồi ra khỏi trường. Vừa đi vừa la hét : “Tiếng Việt cải cách ! Tiếng Việt cải cách! Tiếng Việt cải cách ! Hahahahahaha…”.  Và thế là các trường đều phải đóng cửa.

Tại các bệnh viện thì tình hình lại gay go và tồi tệ hơn. Các bênh nhân và người nhà bệnh nhân vây kín các bác sĩ, các y tá và các văn phòng để hỏi về bệnh tình của họ : “Tôi bị bệnh gì thế ? Tôi bị bệnh gì thế ? Người nhà tôi bị bệnh gì vậy ? Thuốc này uống như thế nào ? …”

Cảnh tượng chẳng khác nào cái chợ trời khổng lồ. Bác sĩ, y tá và nhân viên bệnh viện phải chui vào các phòng và đóng chặt cửa lại. Thế là la hét. Thế là đập phá. Cuối cùng bệnh viện phải đóng cửa. Tất cả những giao dịch xã hội khác cũng chịu chung số phận..

Đường phố lúc này càng lúc càng kẹt cứng. Người và xe cộ chen chúc. Ngược xuôi lẫn lộn vì chẳng ai biết đường mà đi mà về. Tiếng la, tiếng thét, tiếng khóc… kết thành một mớ bòng bong khổng lồ. Âm thanh của chúng làm nên sức mạnh của một quả bom tấn, mạnh hơn tiếng sấm tiếng sét.

Bỗng chốc xuất hiện những tấm biểu ngữ với hàng chữ : “Tiếng ta còn, nước ta còn”. Đủ mọi kích cỡ. Đủ mọi màu sắc. Có tấm được viết bằng hàng chữ in đậm ngay ngắn. Có tấm chữ viết nguệch ngoạc, chứng tỏ nó được hoàn tất một cách vội vã và chủ nhân có thể còn rất nhỏ tuổi..

Tiếng la thét, khóc lóc không còn nữa. Thay vào đó là là tiếng vỗ tay đồng loạt cùng với tiếng hô long trời lở đất : “Tiếng ta còn, nước ta còn”.

Mặt trời bắt đầu đi vào giấc ngủ mà đường phố vẫn người đông như kiến. Đường  cũ lối xưa  tìm hoài chẳng thấy. Nhà cửa  quê quán nơi mô lần mãi không ra. Bất ưng thành chim mất tổ thành kẻ lưu dân. Oái oăm kể sao cho xiết. “ Vì ai gây dựng cho nên nỗi này ?”.

Những tấm biểu ngữ càng lúc càng tăng thêm. Và hầu như trên tay mỗi người đều có một tấm. Biểu ngữ được giương cao nhất như có thể. Và tiếng hô vẫn dõng dạc, vẫn mạnh mẽ, vẫn cứng cỏi : “Tiếng ta còn, nước ta còn”.

Rồi mặt trời đi ngủ thật sự.

Đám lưu dân vẫn bập bềnh như loài lục bình trên dòng sông vô định. Rồi mặt trời thức giấc. Có lẽ đêm qua mặt trời không thể yên giấc vì tiếng thét gào của gần một trăm triệu con tim : “Tiếng ta còn, nước ta còn”. Gần một trăm triệu cánh tay không ngừng mạnh mẽ và dứt khoát vung lên. Trong bầu khí ngùn ngụt lửa ấy thì hỏi ai có thể làm ngơ ? Và vì thế mặt trời đành phải trở mình thức dậy.

Một ngày mới lại bắt đầu. Hy vọng gì chăng ? Một chút như hạt cát cũng chẳng ma nào dám mơ.

Thế nhưng, khi mặt trời đủng đỉnh lên cao thì người ta bỗng la lớn : ”Nhìn kìa ! Nhìn kìa !” Sự gì đã xảy ra thế nhỉ ? Lạ lùng làm sao ! Gần một trăm triệu con mắt đều sửng sốt. Mơ chăng ? Người nọ đánh vào người kia để thử xem có phải là đang chìm đắm trong mộng không. Những cái véo, cái tát mạnh đã xác định rằng đó chính là sự thật một trăm phần trăm. Và thế là, cứ như thể đang trong tiết tập đọc của lớp Một, gần một trăm triệu cái miệng đồng thanh :

– Phan Chu Trinh Nguyễn Công Trứ Chu Mạnh Trinh Trân Nhật Duật… Lạng Sơn Hòa Bình Lai Châu Quảng Bình Quảng Trị Phan Thiết Biên Hòa Bình Dương Châu Đốc Long Xuyên Cà Mau…

Khi tiếng thước gõ nhịp trên bảng của cô giáo vừa ngưng thì một cơn địa chấn mạnh hàng trăm độ Richter nổi lên : “Nhà tôi kìa !” “Phố tôi kìa !” “Làng tôi kìa !”… Và thế là rùng rùng chim bay về tổ. Đàn chim miệt mài sải cánh mà bên tai vẫn nghe rõ mồn một tiếng vó ngựa dồn vang của đạo quân Lý Thường Kiệt :

Nam quốc sơn hà Nam Đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư

Nương theo tiếng vó ngựa kiêu hùng đó, trên bầu trời xanh lơ lững thững những áng mây trắng, hằng hà sa số con diều đang ra sức đua tài khoe sắc. Tiếng sáo diều vi vu quấn quyện với tiếng hát vượt thời gian của nữ danh ca Thái Thanh

Tôi yêu tiếng ngang trời

Những câu hò giận hờn không nguôi

Nhớ nhung hoài mảnh tình xa xôi

Vững tin vào mộng đẹp ngày mai…”

Trong tổ ấm vừa giành lại được, đàn chim nghe lòng bồi hồi  xao xuyến. Từng chữ, từng câu, từng nốt nhạc là ngọn lửa ấm áp tình người, là ánh sáng soi đường cho những bước chân đi tới. Tự nhiên, những giọt lệ nóng hổi lăm dài  trên má…

Uyên Sồ Sài Gòn trong cơn bão số 16

NHỮNG CHUYỆN KHÔI HÀI

VỚI CHIẾC ĐIỆN THOẠI

Một hãng sản xuất đồ chơi đã thiết kế chiếc quần chip thời trang cho smartphone trong khi đó một tên trộm lại hì hụi chép tay hơn 1000 số điện thoại để trả khổ chủ.

1/. Quần chip cho smartphone : Bạn có thể dễ dàng mua các miếng dán bảo vệ màn hình hay ốp lưng chống xước cho điện thoại ở bất kỳ cửa hàng nào. Thế nhưng loại quần chip bảo vệ nút “home” của smartphone thì không phải ở đâu cũng bán.

Món phụ kiện táo bạo này là sản phẩm của hãng sản xuất đồ chơi Bandai, Nhật Bản. Thực tế, khi đeo nó, chiếc điện thoại của bạn còn khó sử dụng hơn nhưng nhờ vào thiết kế bắt mắt món đồ này vẫn thu hút rất nhiều bạn trẻ. Giá cho một chiếc quần chip đặc biệt này là 200 yên (khoảng 42.000 đồng)

H1-2: Chiếc quần chip này làm bằng silicon và có nhiều màu sắc với thiết kế dễ thương

H3-4: Nhờ vậy, rất nhiều người đã mua chiếc quần chip này cho điện thoại của mình 

2/. Cô gái đổi trinh tiết lấy điện thoại Iphone Theo thông tin từ trang mạng Biznews China, một thiếu nữ có tên Jiu Ling Hou, thuộc thế hệ 9x đã đăng tải lên trang mạng xã hội Weibo thông điệp cho biết cô mơ ước được sở hữu một chiếc iPhone 4 nhưng cha không cho phép nên đã quyết định sẽ “ngủ với ai có thể tặng mình một chiếc iPhone 4”.

Để chứng tỏ là mình không đùa, cô gái còn đăng một bức ảnh kèm những thông tin cá nhân cơ bản và số điện thoại liên lạc.

Hành động của cô gái này đã vấp phải sự phản đối của rất nhiều cư dân mạng, mọi người cho rằng một chiếc điện thoại không đáng để đánh đổi trinh tiết của người con gái. Có người thì cho rằng có thể cô gái đã bị ăn cắp mật khẩu trang mạng xã hội và là nạn nhân của một trò đùa độc ác.

H5: Cô gái sẵn sàng đổi trinh tiết để lấy một chiếc Iphone 4 

3/. Tên trộm chép tay danh bạ gửi trả khổ chủ sau khi ăn cắp điện thoại : Mới đây, anh Zou Bin ở Hồ Nam, Trung Quốc bị mất cắp chiếc điện thoại Iphone trong một lần đi chung taxi với một người đàn ông lạ để tiết kiệm chi phí.

Ngay sau đó, anh Zou đã liên tục nhắn tin vào chiếc Iphone bị mất với nội dung anh biết kẻ trộm là người đàn ông ngồi cạnh trên xe taxi và anh chắc chắn sẽ tìm thấy anh ta. Zou Bin còn nhắn địa chỉ của mình để tên trộm gửi trả chiếc điện thoại.

Những tưởng mọi nỗ lực của anh là vô vọng khi tên trộm không một lời hồi đáp thì vài ngày sau, anh Zou nhận được một bức thư, bên trong là 11 trang giấy ghi chép đầy đủ hơn 1.000 số điện thoại liên lạc của anh. Tuy nhiên, tên trộm vẫn kiên quyết không gửi trả chiếc Iphone bị đánh cắp. (theo Datviet)

H6: Tên trộm kỳ quặc đã chép tay 11 trang danh bạ để gửi trả chủ nhân chiếc điện thoại mà mình ăn cắp.

Quế Phượng chuyển tiếp

Ô SIN VÀ NHỮNG CHUYỆN

KHÔI HÀI KHÓ ĐỠ

Chuyện về “ô sin” (người giúp việc) cũng lắm… khôi hài ! Nhiều khi chính vì “ô sin”, một nhân vật chẳng dây mơ rễ má gì trong gia đình, mà lại khiến cho không ít gia đình lục đục, thiệt hại cả về vật chất lẫn tình cảm !

Chín bỏ làm mười

Cô bạn tôi “một chồng hai con nhỏ”, công việc kinh doanh túi bụi bất kể giờ giấc, ông bà thì ở xa, rước một cô “ô sin” đang tuổi ăn tuổi nhớn ở quê ra đảm đương việc nấu nướng, dọn dẹp và bế trẻ con.

Có “ô sin” cũng thấy ổn ổn, hằng ngày đi làm về nhìn nhà cửa không lung bung, bừa bãi như trước kia khi anh xã làm “quản gia”. Chiều ở công ty về muộn cũng không phải sấp sấp ngửa ngửa ghé tạt vào chợ rau rau dưa dưa, về đến nhà lại tay năm, tay mười chuẩn bị cơm nước cho ba bố con. Hai đứa bé đi học tiểu học và gửi nhà trẻ cũng có người đón thay những hôm vợ chồng cô bận việc về muộn.

Ổn nhất là vợ chồng cô bạn tôi đỡ hẳn việc vừa hát, vừa múa, vừa dỗ dành, vừa nghiêm mặt, vừa bón cháo cho thằng bé con mới hai tuổi. Lạ cái là con bé “ô sin” này tài ghê. Nó chỉ nhong nhong bế thằng bé ra vườn hoa cạnh nhà, nhoáng cái 15 – 20 phút là cả chị cả em mặt mũi hớn hở vào nhà, giơ cao cái bát sạch bách.

Sau mấy tháng hí hửng với những “lợi ích” do “ô sin” mang lại, cô bạn bất ngờ “tá hỏa” khi chứng kiến một tình huống không biết nên cười hay nên… mếu. Một trưa ngày nghỉ nọ, anh xã đang thiu thiu ngủ cạnh thằng bé còn đang ngó ngoáy, ngọ ngoạy như “sâu trong kén”, hai mắt mở thao láo, miệng thì ê a…

Cô vợ đang mải chúi vào máy tính, sai “ô sin” vào ru em ngủ. “Ô sin” vừa vào, chợt nhớ ra có việc, cô bạn cũng đi theo vào, ớ người ra khi thấy “con bé nửa trẻ con, nửa người lớn” đang lấy tay đẩy ông chú : “Chú nằm xích ra để chỗ cho cháu nằm ru em ngủ” !

Dở cười dở mếu, nhưng vì nó lại có họ hàng xa “bảy phát đại bác” ở quê nên cô “chín bỏ làm mười”, bởi thấy nó “dở dở ương ương”, trẻ con không ra trẻ con, người lớn không ra người lớn, vô ý vô tứ chứ không “âm mưu” gì, hơn nữa nó đỡ cho mình bao việc nhà, nó lại “chăm cơm chăm cháo” cho con mình tài thế. Ai dè, vụ này cô cũng bị… hố to.

Chăm con nhưng ô sin béo

Chẳng là cứ chắc mẩm được ăn uống bồi dưỡng, tẩm bổ, con mình cứ là “lớn nhanh như thổi”, hằng tháng cô lại kiểm tra cân nặng của con. Tháng đầu nó cũng tăng lên… mấy lạng thật. Cô bạn tôi hớn hở lắm, hy vọng cứ đà này thằng bé tăng cân từ từ tháng đầu rồi mấy tháng sau sẽ tăng vù vù cho mà xem.

Tháng thứ hai, mũi kim trên cân chẳng thấy nhúc nhích tẹo nào. Tháng thứ ba, hình như mũi kim còn đuối đuối xuống. Đến tháng thứ tư thì cô thấy cân nặng thằng bé tụt đi mất… 3 lạng ! Xót con, cô hỏi “ô sin”: “Dạo này em có chịu ăn không ?”. Nó dõng dạc : “Em ăn rào rào như tằm ăn rỗi ý chứ ! Ngày nào cháu chả bón hết bát cháo sạch sành sanh”.

Nửa tin nửa ngờ. Chiều hôm sau, chờ “ô sin” bưng bát cháo, bế thằng bé ra vườn hoa như mọi khi, cô cũng đi theo ra đứng nấp theo dõi. Vẫn i sì như trước kia, bón cho thằng bé 10 thìa cháo thì nó nhè ra đến 8 thìa rưỡi. Thế là coi như đã… nỗ lực hết mình, hết trách nhiệm, “ô sin”… đàng hoàng tự bón cháo cho… mình, loáng cái, cái thìa nhựa vét quèn quẹt, bát cháo sạch bách.

Trời ơi, thảo nào dạo này con bé cứ tròn quay như con cun cút. Hóa ra bao nhiêu đồ ăn bổ béo mình dốc tiền dốc sức ra bồi dưỡng cho con thì lại vào hết con bé “ô sin”. Thế này thì công mình là “công dã tràng” à ? Cô chạy ra “bắt quả tang” tại trận khiến con bé “ô sin”… chín vía còn có… tám.

Chưa kịp mắng câu nào, nó đã mếu máo, khóc lóc đổ tại rằng “bón, dỗ thế nào em cũng không ăn, chẳng nhẽ cháu đổ bát cháo đi? Còn nếu mang bát cháo về, cô không nuôi cháu nữa thì cháu lại phải về quê cày ruộng mất”.

Cô “giận thì giận, mà thương lại thương” nên đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”, vẫn để nó tiếp tục ở lại. Gần tết, cô hì hụi lôi trong tủ bếp ra lọ trứng gà ngâm mật ong để bồi bổ cho chồng con. Mở nắp ra, thấy lọ vơi hết nửa. Hỏi chồng thì chồng nói có bao giờ biết ở nhà có cái lọ trứng ấy đâu, hỏi con bé lớn 6 tuổi thì nó ngơ ngác, chẳng nhẽ hỏi thằng bé con mới hai tuổi.

Đành hỏi đến “ô sin” thì cô nàng ấp úng mãi mới thú nhận “vì ăn thử một lần thấy ngon quá nên thỉnh thoảng lại… ăn thử một tí. Không ngờ mấy cái… một tí ấy mà vơi đi nửa lọ”.

Thế này thì làm sao mà chịu được nữa. Có “ô sin” tưởng có lợi, đằng này… hại chồng, thiệt con, khổ mình. “Ô sin” ơi là “ô sin” ! (theo Bùi Thúy Hạnh – Thanh niên)

NHỮNG CHUYỆN HÀI HƯỚC CHỈ CÓ Ở VIỆT NAM

Cùng tận hưởng với những chuyện hài hước, hiếm có khó tìm chỉ có ở nước ta !

Bước chân ra đường, bạn có thể gặp vô số chuyện hài hước, những tấm ảnh dưới đây sẽ giúp bạn nhớ lại những tình huống “cười vỡ bụng” ấy:

H1: Món mới đó nha ! H2: Không còn phân biệt “nông thôn” và “thành thị” nữa. H3: Trên này mới có song ? H4: Mũ bảo hiểm siêu độc làm từ vỏ bưởi

H5: Ai bảo phụ nữ mới được quyền sexy. H6: Cực kỳ ấn tượng. H7: 1, 2, 3… chụp ! H8: Dạy chồng ngay lúc “bơ vơ” mới về

Lan caysu chuyển tiếp

Advertisements

TÍNH CÁCH NGƯỜI SÀI GÒN

logo-khoi-hai

9-o-ga-1CÁI Ổ GÀ …

CTNB bước ra thang máy, quẹo phải quẹo trái, dừng lại trước một căn hộ cao cấp, khẽ đưa tay bấm chuông, cánh cửa mở, chàng ta chợt sững sờ bối rối trước sắc đẹp bốc lửa của một người phụ nữ trạc tứ tuần :

– Ô, xin lỗi cô, có lẽ tôi lầm nhà, tôi có hẹn với cô Marie Sen

Người phụ nữ nhoẻn miệng cười duyên dáng :

– Tôi là cô Sen đây, mời ông vào …

Sau khi mời khách ngồi vào ghế, cô Sen loay hoay pha cà phê mời khách, CTNB có dịp quan sát cô thầy bốc quẻ tử vi nổi tiếng do bạn bè giới thiệu, chàng ta đi xem quẻ bói đầu năm ấy mà. Cô Sen nổi danh tài bốc quẻ ra sao thì chưa biết nhưng riêng về sắc đẹp và hình dáng thì không chê vào đâu được dù tuổi cô đã trạc tứ tuần, cái tuổi như quả xoài chín cây vàng ánh thơm phức chực rụng.

Cô Sen rất khéo trang điểm từng chi tiết, không tìm ra khuyết điểm, đôi môi dày he hé vừa đủ đầy sức quyến rũ mời mọc dễ làm siêu lòng người đối diện, đôi mông đầy đặn nhè nhẹ đong đưa theo bước đi uyển chuyển, cô lại ăn mặc rất khéo, chiếc áo hở ngực không kín đáo cũng không hở hang, vừa đủ để khoe bộ ngực đầy nhựa sống để gây sự tò mò những đôi mắt háo hức của đàn ông, ngay cả chiếc váy cũng không dài không ngắn, cả một trời nghệ thuật để thu hút cái nhìn của nam giới…

9-o-ga-2Chìm đắm trước vẻ đẹp, CTNB chợt giật mình vì tiếng thỏ thẻ của cô Sen :

– Xin mời ông dùng cà phê ạ, tôi có thể giúp gì cho ông ?

CTNB khẽ mỉm cười :

– Tôi nghe bạn bè giới thiệu rất nhiều về cô, tôi tìm đến cô để nhờ bốc quẻ đầu năm xem tương lai như thế nào ạ.

Cô Sen chăm chú nhìn CTNB một lúc lâu rồi nhoẻn miệng cười :

– Không cần bốc quẻ ông ạ, nhìn dung mạo và tướng ông tôi biết tương lai ông sẽ lên.
Câu trả lời hai nghĩa ấy làm CTNB bật cười :

– Lên gì thưa cô ? Tuổi tôi vừa về hưu, tương lai công danh sự nghiệp đã xếp lại, còn gì để lên ?

Cô Sen giải thích :

– Không, ông đã nghĩ sai, ông sẽ lên, ông là con ngựa hoang, chính công ăn việc làm 9-o-ga-3là sợi dây cương đã kềm hãm ông trong suốt thời gian qua làm ông không còn thời giờ để phát triển, nay ngựa đã tháo cương, con đường rộng mở trước mặt.

Trong lúc CTNB nhíu mày suy nghĩ, cô Sen chợt nghiêm giọng :

– Nhưng trên khuôn mặt ông, có một điểm nó phá, nói theo bói toán là khắc số, đó là đôi mắt, ông có đôi mắt rất gian, nó cứ láo liên.

CTNB chợt đỏ mặt :

– Vâng, có lẽ cô nói đúng, nhưng đôi mắt tôi thay đổi, trước kia nó rất bình thường, từ lúc tôi về VN lái xe nó cứ láo liên cô ạ không thì xe nó tông cho bỏ mạng, phải nhìn trước, nhìn trái, khổ thân nhất lại nhìn phải vì đám xe chạy ngược chiều, nó khổ vậy cô ạ .Vui ve

Cô Sen hóm hỉnh :

– Thì ra thế, nhìn trước, nhìn trái, nhìn phải thì đúng đi nhưng láo liên nhìn xuống phần dưới thì ông giải thích thế nào ạ ?

CTNB càng đỏ mặt, nhẹ móc túi lấy đôi kính mát đeo vào che đôi mắt, cười gượng :

– Thì cũng cái vụ lái xe cô ạ, phải nhìn xuống dưới để tránh ổ gà không thì té bể mặt, đường xá VN cô thừa hiểu mà … (theo DH – CTNB)

Hai Điếu ĐĐ chuyển tiếp

9-ho-tu-than-1HỐ TỬ THẦN VÀ CÁI Ổ GÀ

Hình ảnh video clip hố tử thần :

https://youtu.be/7XpjimK84Ic

Hôm qua giờ bà con trầm trồ ngưỡng mộ mấy ông Nhựt Bổn quá xá. Cái hố tử thần tổ chảng trên đường, ống nước bể chạy lênh láng, vậy mà chỉ có vài ngày mấy ổng đã vá phẳng phiu đẹp không tì vết !

Còn ở mình… Cái hố tử thần ở bờ kinh Nhiêu Lộc chừng 10m2 sụp hồi đầu tháng 8 đến giờ qua lại vẫn “công trình đang thi công” !

– Bì sao được với người Nhật. Họ có công nghệ cao, máy móc tốt, tài chính mạnh. Đến người Anh thấy người Nhật vá hố mà còn phải khóc thét vì không thể theo kịp kia mà !

– Ừ, vậy chuyện đó bỏ qua. Nhưng rất hay là ông thị trưởng nơi có hố tử thần đã lên tiếng xin lỗi người dân “về sự bất tiện” bất khả kháng mà người dân phải chịu đựng trong những ngày sụp hầm. Chỉ một câu nói thôi nhưng làm người dân mát lòng mát dạ.9-ho-tu-than-2

– Tưởng gì ! Một câu nói thì ai làm hổng được. Chẳng qua là ông này quá… tình cảm nên ổng thể hiện văn hóa, thế thôi ! Sao bằng xứ mình…

– Xứ mình thì sao ?

– Có gia đình nọ ở một tỉnh phía Bắc thấy đường trước nhà ổ gà ổ voi nhiều ngày, sợ bà con đi lại nguy hiểm nên mua ximăng về tô láng lại. Sau đó một vài ông cơ quan chức năng đến nhà…

– Rồi sao ?

– Vô mạng gõ cái clip đó lên mà coi : mấy ổng tới nhà hù dọa, nói làm vậy là… sai quy trình ! (theo Bút Bi)

9-moc-tui-1TRÙM MÓC TÚI

Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình.

Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc valise da, bước vào.

Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc valise  lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô,  Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.

– Rất cám ơn ! – Cô mỉm cười và trong một thoáng, mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm giác rằng cô có ý ve vãn đôi chút. Nhưng nếu quả như vậy thật thì cô đã không gặp may.

Sau một ngày khá nặng nề, hắn đã mệt rã rời và chỉ mong ước một điều duy nhất: Chợp mắt vài tiếng để trước khi tàu đến Lyon có thể lấy lại sức lực và chỉnh đốn tư thế. Hắn hy vọng Virginia sẽ ra tận gare đón. Đã 5 năm trời họ không gặp nhau và trong suốt thời gian đằng đẵng đó, hắn đã buồn nhớ cô biết bao.

9-moc-tui-2Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và rút từ túi ra một cuốn sách. Hắn thầm nhận xét rằng cô ta có đôi chân thật đẹp và rõ ràng cô ta cũng biết được điều đó. Lát sau, hắn cố thu xếp chỗ ngủ sao cho thật thoải mái, đoạn tắt đèn nhỏ đầu giường mình và thiếp đi.

Khi hắn tỉnh dậy, cô gái tóc vàng vẫn ngồi và đang tuyệt vọng lục lọi, tìm kiếm chiếc túi xách của mình.

– Ôi thật kinh khủng, – cô thốt lên, – tôi bị mất ví rồi ! Biết làm sao đây ? Bây giờ tôi không còn một xu nào hết, mà tôi cần phải có 200 francs để mua vé máy bay.

Cô gái nhìn vào mắt hắn :

– Anh có thể cho tôi vay 200 francs được không ?

Cô hỏi thẳng thừng, ráo hoảnh cứ như đang hỏi xin vài que diêm vậy. Dù thế nào thì tiền nong trong người Pierre giờ đây cũng chẳng có nhiều nhặn gì. Và tất cả những gì hiện có trong ví hắn, hắn đã phải khó nhọc ký cóp trong suốt 5 năm trời.

9-moc-tui-3-khat-tinh– Không, đáng tiếc là không có, – vì thế hắn trả lời.

Cô gái nở một nụ cười quyến rũ :

– Đưa tôi 200 francs, anh sẽ dễ dàng thoát thân.

Hắn nhìn cô không hiểu :

– Tôi sẽ dễ dàng thoát thân ? Cô ngụ ý gì vậy ?

– À, giản dị  là tôi muốn nói rằng tôi cần phải kiếm được 200 francs trước khi tàu chúng ta tới Dijon. Nhưng, có lẽ anh không có đủ 200 francs.

– Ô không, cô nói gì vậy, – Pierre gật đầu – tất nhiên là tôi có. Nhưng tôi hoàn toàn không biết cô là ai ! Thậm chí cô cũng chưa tự giới thiệu. Mà đây là cả một việc…

Thoáng vài giây cô gái ngồi im, không nói lời nào. Sau đó cô hơi cúi người về phía trước, cố nắm bắt ánh mắt của hắn.

– Anh hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, nếu như bây giờ tôi bắt đầu gào lên, giật cần hãm “đề phòng sự cố” và kể với trưởng toa rằng anh định cưỡng hiếp tôi. Bởi vì trước đây đã từng có những trường hợp các hành khách đàn ông đi đêm một mình trong cùng cupe với phụ nữ trẻ đã giở những trò như thế. Tất cả những chuyện đó sẽ đưa lại cho anh nhiều điều khó chịu đấy. Nào là cảnh sát đường sắt ư, nào là hỏi cung ư, rồi lại còn các nhà báo đang khao khát những tin giật gân nữa chứ ! thanh-nien-3Để thoát khỏi một vụ bê bối kiểu như thế, tôi nghĩ, anh sẽ không tiếc 200 francs đâu.

– Tôi nghĩ rằng, với tôi, vở diễn đấy của cô sẽ không thành đâu, cô bạn quý mến ạ, – hắn thờ ơ nói và rít thuốc.

– Anh hãy nghe đây này, – cô gái mỉm cười tự tin, – tôi có cảm tưởng anh chưa tính được rằng tôi hoàn toàn không có ý định đùa đâu nhé. Nếu tôi làm bù đầu tóc lên, xé toạc áo ra, rồi chạy ra hành lang gào ầm lên, thì anh sẽ rất khó thuyết phục những người khác rằng anh không dính dáng gì đến chuyện này cả. Mà như tôi được biết, ở đất nước này, người ta trừng phạt rất nghiêm khắc những ai có những hành vi vô lại đối với phụ nữ !

– Cô quả là đê tiện hết sức…

Cô gái cắt ngang lời hắn :

– Chẳng lẽ không đáng trả 200 francs để thoát khỏi tất cả những điều khó chịu đó sao ! Tôi nhìn thấy anh đeo nhẫn cưới. Vợ anh sẽ nói gì khi cô ấy đọc trên báo rằng chồng cô ấy đã…

– Cô thật là ghê tởm.

Cô gái mỉm cười :

9-moc-tui-4– Ồ không hẳn vậy đâu ! Tôi rất hiền lành với anh đấy. Bởi tôi chỉ đòi anh vẻn vẹn có 200 francs thôi, phải vậy không ? Có những trường hợp tôi còn moi được nhiều hơn gấp bội. Chẳng hạn 500, 1.000, đôi khi thậm chí còn xoay được vài ngàn  chứ ! Các chính trị gia với tiếng tăm không mấy trong sạch thường vui lòng “ứng” cho tôi những khoản tiền không nhỏ để phòng ngừa những vụ xì-căng-đan. Tôi thường bao giờ cũng nhắm trước cho mình con mồi. Tôi đánh giá anh khoảng 200 – 300, thậm chí có thể tới 500 francs, nhưng tôi chỉ xin anh có 200 thôi.

– Cô thôi đi được rồi đấy ! – Pierre đứng dậy chụp lấy valise của mình và muốn nhanh chóng thoát khỏi cupe.

– Hãy ngồi xuống đấy ! – Cô gái ra lệnh và ngay tức khắc quay ra ngáng đường hắn, – hay là để tôi kêu lên bây giờ ! Trong chuyện này thì tôi lão luyện lắm. Anh hãy tin rằng tôi rất lành nghề trong công việc của mình !

Pierre quẳng valise xuống ghế và ngồi phịch xuống. Hắn tin rằng cô ta rất dám thực thi những lời đe dọa đó nếu như hắn mưu toan chống lại cô tạ Liếc nhìn sang, hắn thấy trên cườm tay cô ta những đồ trang sức đắt tiền. Đó là một bằng chứng hùng hồn cho thấy cô ta rất lão luyện trong nghề.

Cô gái ngó nhìn đồng hồ đeo tay bằng vàng của mình.

– Còn năm phút nữa chúng ta sẽ tới Dijon, mà tôi thì phải xuống bến đó, – cô nói bằng một giọng hết sức lạnh lùng sự vụ, – tôi cho anh đúng bac-ky-2một phút nữa để quyết định. Phanh hãm phòng bất trắc nằm ngay dưới cửa cupe đây. Tôi chỉ cần vài giây là đủ để xé áo, vò tóc mình, cào mặt anh và kêu cứu. Tôi có thể gào chói tai đến mức…

– Còn tôi thì sẽ lập tức kể với mọi người sự việc trên thực tế ra sao và cô là kẻ lừa bịp thế nào. Cô đừng tưởng rằng…

Cô gái phì cười khinh bỉ :

– Những kẻ hiếp dâm bao giờ chẳng bày ra những điều thanh minh ngu xuẩn, nhưng ai mà tin chúng được. Nhất là trong những trường hợp quan trọng như thế này !

Pierre nhổm dậy, dụi đầu thuốc lá vào chiếc gạt tàn và sau vài giây lưỡng lự tiến đến trước mặt cô gái. Cô ta vẫn đứng chắn ngang cửa, một tay nắm lấy cổ chiếc áo sơ mi trắng của mình để sẵn sàng xé toạc nó trong chớp mắt. Những móng tay nhọn hoắt sơn đỏ của cô ta, rõ ràng chỉ cần vài giây là đủ để làm biến dạng khuôn mặt hắn – để “tự vệ” mà.

bop-tien-1– Thôi được, – hắn nói, đồng thời nhún vai khuất phục, rút từ ví ra mấy tờ giấy bạc, nhưng để bù lại khoản này tôi đề nghị phải trả lại tôi lãi suất bằng hiện vật.

– Bằng hiện vật ? Thế nghĩa là thế nào ?

– Tôi đề nghị cho phép tôi hôn cô, để sau này còn có thể vỗ ngực khoe khoang rằng đã được hôn một nữ quái tống tiền trâng tráo nhất thế giới ! Cô sẽ nhận 200 francs, còn tôi thì được cái hôn. Như vậy theo tôi, có lẽ công bằng hơn. Cô thấy thế nào, hay là cô có ý kiến khác ?

Cô gái tóc vàng thoáng chút lưỡng lự. Sau đó cô chụp lấy mấy tờ giấy bạc, còn hắn thì kéo cô về phía mình, ôm hôn say đắm. Đó là một chiếc hôn rất dài.

– Thôi đủ rồi, – cô gái thốt lên rồi quẫy ra. Đúng lúc đó đoàn tàu dừng lại. Cô gái lôi valise của mình khỏi giá và bước ra. Pierre đứng ở cửa cupe dõi theo bước chân cô dọc hành lang cho đến khi cô bước ra khỏi toa tàu. sg-kh-giang-hoĐoạn, hắn trở lại, ngồi xuống chỗ của mình, châm một điếu thuốc mới và rút ra một tờ báo. Đã vài phút trôi qua, đoàn tàu lại chuyển mình đi về hướng Lyon.

– Cô nhóc thật ranh ma, quỷ quyệt, – hắn lẩm bẩm không giấu vẻ khâm phục, – nhưng thật không may cho cô ta là đã gặp phải mình.

Nói đoạn hắn đút chiếc đồng hồ và chiếc vòng vàng của cô ta vào túi áo. Lật qua mấy trang báo, hắn cẩn thận cắt ra một mẩu tin, trong đó có nói rằng ngày hôm nay, sau khi hết hạn 5 năm tù, trùm móc túi Pierre Joli vừa được phóng thích.

Khách Giang Hồ chuyển tiếp

logo-phiem

9-nguoi-saigon-1-thanh-nien-2NGƯỜI SÀI GÒN CHÍNH GỐC

Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.

Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. Ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán mà bụng vẫn trống không. Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. Kêu thêm dĩa nữa thì không dám vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia…

Ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. Thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá. Vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ.

Khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thi thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. Không biết tiền mang theo có đủ để trả không.9-nguoi-saigon-2

Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại. Thôi, tính hai dĩa cơm thôi. Phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn chị không tính. Ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu.

Chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.

Cuộc sống không thẳng tắp. Bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. Cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô. Mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. Lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. Thế nhưng vẫn ráng vì trong túi không còn tiền. Chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: Xích lô!
Luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi: Anh chị đi đâu ?

– Cho ra bến xe Miền Tây. Nhiêu ?

Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, 9-nguoi-saigon-3biết bến xe Miền Tây đâu mà cho giá. Thôi đành chơi trò may rủi: Dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. Tới đó cho nhiêu thì cho.

Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên. Người con trai nói : 15 đồng mọi khi vẫn đi. Cứ chạy đi tui chỉ đường. Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng : Em mới chạy xe, đi xa không nổi. Anh chị thông cảm đi xe khác giùm.

Ai ngờ người con trai ngoái đầu lại : Tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. Thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. Đưa xe đây tui đạp cho. Tui cũng từng đạp xích lô mà ! Thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền. Không phải 15 đồng mà tới 20 đồng. 9-nguoi-saigon-4Chắc cũng chỉ có người Sài Gòn mới khoáng đạt như vậy !

Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. Già trẻ lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. Có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm. Có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. Đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất Sài Gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười.

Như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây : “Bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. Hỏi hoài mệt quá !”

9-nguoi-saigon-5Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. Đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không. Với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.

Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí. Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn. Có người đã phát hiện, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn. (theo Nhị Nguyên)

Hai Điếu ĐĐ chuyển tiếp