U HỒN TRONG ĐẤT THÁNH TÂY

U HỒN TRONG

ĐẤT THÁNH TÂY

– Chu Nguyễn

Đọc lại bài Văn Tế thập loại chúng sinh của Nguyễn Du trong tiết tháng bảy, mà thương những u hồn còn vất vưởng cõi trần, nhất là sau cơn binh lửa, kẻ sống từng:
Kìa những kẻ bài binh bố trận

Đem mình vào cướp ấn nguyên nhung

Gió mưa sấm sét đùng đùng

Phơi thây trăm họ nên công một người.

Rồi cuối cùng lâm vào cảnh:

Khi thất thế tên rơi đạn lạc

Bãi sa trường thịt nát máu rơi

Mênh mông góc bể chân trời

Nắm xương vô chủ biết rơi chốn nào?

Trời thăm thẳm mưa gào gió thét

Khí âm huyền mờ mịt trước sau

Ngàn mây nội cỏ rầu rầu,

Nào đâu điếu tế, nào đâu chưng thường ?

Đó chính là hoàn cảnh của một sĩ quan Pháp từng nổi danh về trận mạc khi Pháp xâm chiếm Nam Kỳ (1858-1867). Nhân vật này là đại úy thủy quân lục chiến pháp Nicolas Barbé. Barbé tuy chỉ là đại úy nhưng khi thực dân mở cuộc cướp nước ta, thì những tay chiến binh nổi danh không phải hạng tướng lãnh kiêm chính trị gia khét tiếng giảo quyệt, như Amiral Courbet, Rigault de Genouilly…mà là những hung thần thực dân như Francis Garnier, Henri Rivière và Nicolas Barbé…

Biết bao thực dân bỏ mạng hoặc ở Hà Thành hoặc ở Sài Thành nhưng không nghe thấy truyền tụng hồn ma của kẻ viễn chinh từng phơi thây nơi chiến địa Lạc Hồng, còn quanh quẩn nơi dương gian trừ Barbé.

Barbé nổi tiếng khi sống với mối tình của một phụ nữ Việt nam và khi chết bị cắt cụt đầu, tứ chi bị cắt lìa nên khi mai tang, người ta phải vùi một phần tử thi của hắn ở đất Thánh Tây (Massiges or European Cemetery hay Cimetière Européen) mà sau này gọi là Nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi trước khi bị san bằng và biến thành một công viên sau 1975.

Barbé là một trong những tay thực dân bị giết vào đầu cuộc xâm lăng và mộ của hắn cũng là một trong những ngôi mộ đầu tiên được chôn ở Đất Thánh Tây (dựng vào năm 1859) lúc đó còn có tên là nghĩa trang hải quân, trên phố cũ có tên là Rue Nationale (sau này là Hai Bà Trưng). Vào 1885, nghĩa trang này đã là nơi mồ chôn của 239 lính Tây.

Cái chết của Barbé được thực dân Pháp ngày ấy ca tụng như một anh hùng hy sinh vì tổ quốc, nên ngôi chùa hắn bị hạ sát trước có tên là Khải Tường được đổi tên là chùa Barbé và con đường gần nghĩa trang được đặt tên là Rue Barbé.

Ai có dịp thăm viếng nghĩa trang Mạc đĩnh Chi hay Đất Thánh Tây trước 1975 đều tò mò trước một ngôi mộ hoang liêu. Nơi đây đa số mộ bia đề bằng tiếng Pháp, ngay cả mộ của người Việt cũng không thoát ngoại lệ.

Một số mộ có ghi thêm chữ Hán và gần như tất cả đều được săn sóc và quét dọn, sửa sang, tô bồi mỗi năm và có nhiều ngôi chẳng mấy khi vắng bóng hoa tươi gửi người dưới mộ. Nhưng trong khung cảnh hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng ấy có một ngôi mộ bề thế ở góc trái cách cửa chính không xa, ngay dưới gốc một cây phượng, lại có vẻ hoang phế hình như đã lâu không có ai lai vãng, chẳng hề có một cánh hoa héo, một vết giày quanh quẩn và rêu đã mọc, mộ đã nghiêng, chữ trên bia đã mờ. Mùa thu, mùa đông chỉ có lá rụng cành khô phủ và mùa xuân chỉ có mấy đóa hoa mười giờ cố vươn từ đám cỏ gà um tùm và nở những cánh hoa chung thủy. Khách tò mò đọc kỹ mộ chí. Đúng là mộ của một sĩ quan ngươi Pháp với những chữ chỗ trắng chỗ đen như sau : Ci-git Barbé, Capitaine d’Infanterie de Marine, tué dans une embuscade, le 7 Décembre 1860. Souvenir de ses camarades”

“Đây là nơi yên giấc ngàn thu của Barbé. Đại úy Thủy quân Lục chiến hy sinh trong một cuộc phục kích đêm 7-12-1860. Các bạn hữu lập mộ”

Mộ của một sĩ quan người Pháp trong nghĩa trang Đất Thánh Tây thì không có gì là lạ vì trong nghĩa trang này có hàng mấy chục ngôi mộ của người Pháp, kể cả những nhân vật uy tín hơn, cấp bực cao hơn Barbé. Nhưng có lẽ chưa có tấm bia nào lại bề thế như vậy, cao tới hơn 2 mét. Đúng là đá xứ Quảng, dày bền, đồ sộ. Một đại úy quân viễn chinh chết giữa những năm người Pháp mới đặt chân chiếm Đông tam tỉnh Nam Kỳ sao lại được lập bằng một cái bia ngàn năm không mòn như thế ?

Người tò mò càng thêm tò mò vì trên bia lại ghi đầy chữ Hán. Nét chữ đã mờ nhưng cố gắng đọc vẫn có thể hiểu đó là một tấm bia ca tụng công đức của một vị công thần. Bia của công thần nào của nhà Nguyễn đã bị một anh thực dân tiếm dụng làm nơi ghi địa chỉ an nghỉ cuối cùng của mình ? Khách dùng khăn lau bớt bụi bậm trên bia có thể thấy người lập bia là hai nhân vật nổi danh trong lịch sử Việt Nam cận đại:

Hiệp biện đại học sĩ lãnh Lễ bộ thượng thư (thần) Phan Thanh Giản, Hình bộ thượng thư (thần) Trương Quốc Dụng phụng chỉ.

Có nghĩa là: Chúng thần là Phan Thanh Giản, Hiệp biện đại học sĩ lãnh Lễ bộ thượng thư và Trương Quốc Dụng, Hình bộ thượng thư phụng mệnh viết bi văn.

Từ đó mới biết đây nguyên là tấm bia ca ngợi công đức của công thần Phạm Đăng Hưng. Cụ Phạm Đăng Hưng là thân phụ của Nghi Thiên Chương Hoàng Hậu (Bà Từ Dụ,) vợ vua Thiệu Trị. Thì ra tấm bia do vua Tự Đức ra lệnh cho các danh thần Phan Thanh Giản và Trương Quốc Dụng viết bia văn vào năm Tự Đức thứ mười (1858) và được chở từ Huế vào Gò công để dựng trước mộ cụ Phạm Đăng Hưng. Nào ngờ hải quân Pháp chặn ghe bắt được và dùng ngay vào việc lập bia cho Barbé vì Barbé mới chết dù đã chôn nhưng còn thiếu cái bia tươm tất. Lính Pháp lúc đó chẳng hiểu bia của ai và nếu trong đám cộng tác có ai biết cũng chẳng ai mở miệng trước cơn dao động lịch sử quá nhanh: Pháp lúc đó đang tung quân lấy Đông tam tỉnh rồi Tây tam tỉnh Nam Kỳ từ 1862 cho tới 1867. Ai cũng nghĩ cả nước còn có nguy cơ mất, có làm chi tấm bia đá!

Nhưng chỉ là một tấm bia thì câu chuyện không lạ. Lạ ở chỗ là Barbé vì tình mà chết chứ không chết trên chiến trường trước nghĩa quân Trương Định. Lạ hơn nữa là người yêu của Barbé lại là một cô gái Việt Nam thuộc dòng trâm anh thế phiệt và cuộc tình của họ khá đẹp và kết thúc vô cùng bi đát. Barbé chết và yên nghỉ nơi mồ sâu nhưng cô gái Việt từ đó biến thành ma vì “hận tình chưa trả cho ai, khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan.”

Hai cây viết người Pháp Le Vedier và De Maubryan đã thuật lại thiên tình sử này trong “Scènes De La Vie Annamite – Ky Hoa” (Cảnh đời An nam ở Kỳ Hòa nxb P. Ollendorff, Paris 1884).

Bi kịch tình ái được kể lại như sau:

“Một ngày kia, trong lúc đi săn, Đại úy Barbé tìm thấy ở giữa sông Sài Gòn một chiếc bè trôi lềnh bềnh, trên bè hình như có người. Trôi theo bè có hai bầy cá sấu. Barbé kéo bè vào bờ, nhìn thấy một người đàn ông và một người đàn bà bị cột lại với nhau theo lối trừng phạt những kẻ thông dâm. Người đàn ông đã chết, chân trái đã bị cá sấu cắn đứt ngang, còn người đàn bà thì đang hấp hối. Barbé vội lấy dao cắt dây cột rồi vác người đàn bà lên vai đem về đồn. Người đàn bà này rất xinh và lập tức khiến trái tim Barbé xúc động. Nạn nhân về đồn bị đau và nằm luôn trên giường bệnh hai tháng và nhờ có bác sĩ Girrayd và Barbé chăm sóc thuốc thang tận tình nên lần lần hồi phục. Sau ba tháng được điều dưỡng tại đồn, người đàn bà đã khỏe nên xin phép Barbé được ra khỏi đồn để đi thăm thân nhân và hứa sẽ quay trở lại đồn với Barbé.

Rồi một đêm nọ, có một người Việt đến đồn tìm Barbé và cho hắn biết Thị Ba, người đã chiếm trái tim của Barbé, đang lâm bệnh sắp chết và hiện đang nằm tại một ngôi chùa cách đồn của Barbé không xa. Được tin này Barbé lập tức nhảy lên ngựa đi tìm nàng, nhưng chỉ ra khỏi đồn được một quãng thì trúng đạn phục kích. Trong đồn, bọn thân binh biết có chuyện chẳng lành, liền kéo ra tiếp cứu. Nhưng đã muộn, chỉ chừng 30 m, họ đã thấy Barbé nằm chết sóng sượt dưới đất bên xác ngựa, thân thể bị chém nát.

Theo người ta cho biết thì Thị Ba thuộc gia đình quyền quý, nhưng bị cưỡng ép lấy ông lãnh binh Nguyễn văn Sất. Nàng phải tản cư về làng Bình Lý vì đất Gia Định lúc đó đang ở trong vòng khói lửa. Ở Bình Lý, giữa những đồng ruộng mênh mông, Thị Ba gặp lại người quen từ thuở nhỏ tên là Nguyễn Văn Tri, hắn cũng là một võ quan trong hàng ngũ nghĩa quân. Giữa Tri và Thị Ba nối lại mối tình đậm đà. Trong khi đó viên phụ tá của Nguyễn Văn Tri là đội Dinh cũng rung động trước sắc đẹp của Thị Ba, nhưng Thị Ba không thèm ngó tới và tỏ ra khinh rẻ. Đội Dinh lấy làm tức tối và xấu hổ nên y bèn lập mưu gài bẫy Nguyễn Văn Tri và Thị Ba. Do đó cả hai đã bị lãnh binh Sất bắt trói và thả trôi sông cho chết.

Đến khi nghe Barbé đã cứu Thị Ba, lãnh binh Sất tức giận điên ruột đã quyết một phen sống chết với Barbé để chiếm lại Thị Ba. Và trong đêm ngày 3 rạng 4 tháng 7 năm 1860, lãnh binh Sất chỉ huy một đạo quân ồ ạt tấn công đồn Khải Tường. Lúc đó trong đồn nầy có 100 quân I-Pha-Nho và 60 lính Pháp đã chống cự và đẩy lùi được quân của lãnh binh Sất.

Căm thù vì không lấy được đồn Khải Tường để giết Barbé, nên lãnh binh Sất đã nghĩ ra mưu khác. Chờ cho Thị Ba ra khỏi chùa Khải Tường, lãnh binh Sất cho lính bắt Thị Ba đem nhốt chung với bọn đĩ điếm. Rồi mấy ngày sau lãnh binh Sất lập mưu phục kích đại úy Barbé khi ra khỏi đồn và sẽ bắt tình địch chặt đầu đem về cho Thị Ba nhìn thấy, rồi sau đó sẽ hành hình Thị Ba cho hả giận. Nhưng mưu kế này chỉ thực hiện được một nửa, Barbé bị hạ sát vì đang lúc Sất thực hiện giai đoạn tiếp thì quân Pháp tấn công. Lúc đó giữa Thị Ba và lãnh binh Sất lại xảy ra một cuộc cãi vã lớn, đi đến xô xát và cả hai đều chết vì trúng đạn.

Barbé chết không toàn thây và ban đầu, lúc chiến tranh đang ác liệt, cũng khó kiếm ngay một bia đá dựng lên cho kẻ đa tình nên quân Pháp lúc đó phải cướp một tấm bia của một nhân vật lịch sử Việt nam để làm bia cho Barbé. Thực là bi thảm cho một vong hồn chiến binh! Và cũng là thảm kịch cho chúng ta khi đất nước rơi vào tay ngoại bang!

Nhiều người thời đó và cả thế hệ sau này đều kể lại nhiều hiện tượng kỳ lạ về bóng ma đất Thánh Tây. Sau khi lãnh binh Sất và Thị Ba được mồ yên mả đẹp rồi, nhưng vong hồn Thị Ba vẫn còn hiện lên lởn vởn ở trước cửa đồn Chí Hòa đến đất Thánh Tây để tìm mộ kẻ tình chung đã chết vì chung tình. Còn u hồn Barbé vẫn lang thang vào những đêm mưa gió hay sương mù phủ thành phố, ở quanh khu Hai Bà Trưng và Lê Quý Đôn gõ cửa nhiều nhà gọi tên Thị Ba bằng giọng trọ trẹ của người ngoại quốc nói không sõi tiếng Việt!

Hy vọng qua cuộc biển dâu 1975, nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi không còn, u hồn Barbé sẽ có cơ hội bám theo thuyền tàu của người tị nạn trở về chính quốc! (theo Chu Nguyễn)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

RÙNG RỢN

BỐN ĐỒ VẬT BỊ MA ÁM

Chiếc roi ma được rao bán với giá 65.000 USD; chiếc nhẫn có ma của diễn viên câm; chiếc giường tầng bị ma ám ở Mỹ; và con búp bê ma của một sinh viên y khoa là những đồ vật bị tin đến sái cổ là bị ma ám.

1/.  Chiếc roi ma có giá 65.000 USD : Trên trang mua bán trực tuyến eBay, một người phụ nữ tên Mary Anderson ở Ấn Độ đã rao bán một chiếc roi ma kim loại có thể tự đi có giá 65.000 USD. Cô hi vọng rằng cuộc rao bán này có thể làm đứa con 6 tuổi của mình thoát khỏi sợ hãi vì đã tin rằng hồn ma của ông nội đang lang thang trong gia đình và đã “ám” vào chiếc roi kim loại đó.

3 Ma am 1Chiếc roi ma này đã được 132 người trả giá trên Ebay và hiện tại nó đang ở sòng bạc “lâu đài vàng” ở Antigua. Cô Anderson cũng yêu cầu người mua chiếc roi ma này viết thư cho con trai mình để nói rằng chiếc roi ma và con ma “ám” trong đó đang rất tốt.

2/. Chiếc nhẫn ma của diễn viên phim câm Mỹ : Rudolph Valentino(1895-1926) là một trong những ngôi sao phim câm vĩ đại nhất của Hollywood. Valentino bị chết bởi một vết loét năm 31 tuổi. Một số người cho rằng nguyên nhân cái chết của Valentino là do ông đã mua chiếc nhẫn ở một hiệu kim hoàn năm 1920. Chiếc nhẫn có một viên ngọc gọi là mắt của con hổ được gắn vào nó.

Sau khi mua chiếc nhẫn đó, Valentino đã khoe chiếc nhẫn với người bạn thân của mình và chính người bạn thân đã nhìn thấy sự xám xịt cũng như cái chết của ông sắp xảy ra. Sau đó thì sự nghiệp của Valentino dần lụi bại và ông đã chết trong vòng 6 năm sau. Nhưng Valentino không phải là nạn nhân duy nhất khi đeo chiếc nhẫn, người yêu của ông, bà Pola Negri đã bị ốm nặng sau khi đeo chiếc nhẫn.

3 Ma am 2Russ Colombo là diễn viên được thuê đóng vai Valentino trong bộ phim tiểu sử và cuộc đời ông. Sau khi đeo chiếc nhẫn, Colombo đã bị giết trong một tai nạn bắn súng mấy ngày sau đó. Tên lưu manh Joe Casino đã mua chiếc nhẫn và không đeo nó cho đến khi nghĩ  lời nguyền sẽ bị phai mờ. Nhưng sau nhiều năm sở hữu thì anh ta cũng đeo nó và chết trong một tai nạn xe hơi một tuần sau. Danh sách những  người bị “ám” bởi lời nguyền có lẽ còn dài nhưng từ năm 1960 thì không ai biết chiếc nhẫn đó ở đâu nữa.

3/. Chiếc giường tầng bị ma ám : Câu chuyện về chiếc giường tầng bị ma ám đã trở nên nổi tiếng đến nỗi câu chuyện về nó được phát trên chương trình truyền hình ăn khách Những điều huyền bí không lý giải được. Tháng 2 năm 1987, Alan và Debby Tallman ở Horicon, Wisconsin, Mỹ đã mua về nhà một chiếc giường tầng của một cửa hàng cũ và họ đã mang nó xuống tầng hầm. Nhưng đến tháng 5 năm 1987 thì họ mang chiếc giường lên trên gác và từ đây bắt đầu những điều kỳ lạ xảy ra.

3 Ma am 3Đầu tiên, bọn trẻ của họ bị ốm. Hai đứa đầu tiên ngủ trên chiếc giường đó thì nói rằng chúng nhìn thấy một con quỷ. Trong một lần trở về nhà sau lễ Giáng sinh năm 1988, Alan Tallman nghe thấy một giọng nói bảo ông hãy “đến đây”. Ông đi theo giọng nói tới gara và tận mắt chứng kiến một ngọn lửa đang cháy. Vội vã đi lấy bình chữa cháy nhưng khi quay lại thì ngọn lửa đã biến mất. Một vài tình huống đáng sợ hơn xảy ra, Alan nhận thức được chiếc giường bị “ma ám”, anh đã đốt chiếc giường và cũng kết thúc những câu chuyện oái ăm.

4/. Con búp bê ma : Hai nhà điều tra nổi tiếng Ed và Lorraine Warren, Mỹ đã có cuộc nghiên cứu về con búp bê bị ma ám đầu những năm 1970. Donna là một sinh viên y khoa được mẹ tặng cho một món quà là một con búp bê cũ. Cô sống cùng người bạn của mình tên Angie. Con búp bê được mẹ tặng cô đặt trên giường ngủ của mình và ngay sau đó cô đã thấy những điều kỳ lạ xảy ra. Con búp bê dường như có khả năng 3 Ma am 4tự di chuyển. Đôi khi các cô gái trở về nhà và nhìn thấy con búp bê đang ở những phòng khác nhau thậm chí còn thấy con búp bê khoanh chân trên ghế dài với cánh tay gấp lại.

Thỉnh thoảng các cô gái trở về nhà lại thấy những ghi chú giống như viết bởi như một đứa trẻ mới biết viết. Những ghi chú có viết: “Hãy giúp chúng tôi”. Nhưng các cô gái không thể biết được ai đã viết những ghi chú ngay cả khi nhiều chuyện kỳ lạ khác diễn ra sau đó. Chỉ cho đến khi các cô gái bắt đầu nhìn thấy máu trên con búp bê mà không biết là từ đâu.

Các cô gái đã gọi cho nhà chiêu hồn và được giải thích rằng con búp bê đã bị “ám” bởi một hồn ma của cô bé 7 tuổi tên Annabelle Higgins bị sát hại tại lô đất trống mà hiện nay là căn hộ của hai cô gái đã được xây dựng lên. Câu chuyện mà nhà chiêu hồn nói không biết có đúng sự thật không nhưng những hiện tượng kỳ lạ của con búp bê cũng đáng được coi là sự huyền bí rùng mình. (theo Chí Sĩ – Khampha)

Xuân Mai chuyển tiếp

TAN CHẢY TRÁI TIM TRƯỚC

LOẠT ẢNH CHÓ MẸ ‘BỈM SỮA’

CHĂM ĐÀN CON THƠ

Hình ảnh các bà mẹ cún ‘bỉm sữa’ chăm sóc đàn con thơ khiến người xem thấy ấm lòng, cũng như cảm nhận được sự thiêng liêng của tình mẫu tử.

H1: Bà mẹ cún hạnh phúc bên 6 đứa con thơ mới chào đời. H2: Nhà đông con của không ngon cũng hết. H3: Mẹ nào con nấy.

H4: Phục sát đất với tài vượt cạn của cô chó này khi cho “ra lò” hẳn 16 bé cún đáng yêu. H5: Cùng một tư thế. H6: Chó mẹ Huskies vui đùa cùng đàn con trên bãi cỏ H7: 11 cún con, ăn đã no tròn, cả đàn đi ngủ.

H8: Gia đình là tất cả. H9: Chó mẹ mệt nhoài với đàn con trong chuồng còn chó bố thì toe toét chụp ảnh. H10: Khó khăn lắm mới có thời gian chợp mắt một lúc.

H11: Ánh mắt chó mẹ ánh lên niềm tự hào vì “khối tài sản vô giá này”.H12: Thi xem ai ăn nhanh hơn nào. H13: Haizzz, bao giờ bọn nhóc mới lớn đây nhỉ. H14: Chụp ảnh và tạo dáng, mỗi đứa một kiểu

.

H15: Điệu đà và sang chảnh mọi lúc mọi nơi. H16: 4 chú cún bông tranh nhau rúc vào lòng mẹ.H17: Cô chó pit bull bên đàn con. (theo Hồng Anh – VOV)

Mỹ Nhàn chuyển tiếp

Advertisements

“KINH ĐÔ THỊT CHÓ” BIẾN MẤT !

MỘT “KINH ĐÔ” VANG BÓNG MỘT THỜI

NGUYÊN NHÂN MẤT TÍCH ĐẦY BÍ ẨN

CỦA “KINH ĐÔ THỊT CHÓ NHẬT TÂN”

Vài năm trước đây, hễ nhắc tới món thịt chó “quốc hồn quốc túy” ngon, bổ, rẻ là người dân Thủ đô Hà Nội lại nhớ ngay tới khu phố nổi tiếng Nhật Tân, nơi được mệnh danh là “kinh đô thịt chó” huy hoàng với 50 nhà hàng mọc lên san sát và hàng vạn thực khách từ khắp nơi đổ về tấp nập ăn nhậu suốt ngày đêm.

Nhưng giờ đây, thương hiệu “thịt chó Nhật Tân” đã lùi vào dĩ vãng. Và cho đến tận bây giờ, người ta vẫn không thể hiểu được vì sao phố thịt chó nổi tiếng ấy bỗng dưng lại biến mất một cách đầy bí ẩn như vậy ? Trong hành trình đi tìm nguyên nhân mất tích bí ẩn này, chúng tôi đã khám phá ra những sự thật kinh hoàng.

“Kinh đô thỊt chó” vang bóng một thời

Có thể nói, “ông tổ” khai sinh ra phố chó Nhật Tân nức tiếng là Anh Tú, chủ quán thịt chó đầu tiên mang tên chính anh. Anh Tú vốn làm nghề bốc vác cho cửa hàng lương thực. Đời phu khuân vác cực nhọc trong khi đồng lương ít ỏi, chưa dáo mồ hôi đã cạn tiền nên làm được vài năm, anh quyết định bỏ nghề, về nhà mở quán thịt chó gia truyền. Đó là năm 1991, vùng đất ngoài đê sông Hồng còn hoang vu, dân cư thưa thớt, cỏ lau ngút ngàn.

Dựng một mái lều tranh ven đê, viết nguệch ngoạc tên mình lên trên cái mẹt cắm triền đê, ông chủ quán thịt chó Anh Tú chỉ dám mơ ngày bán được vài ký, kiếm đủ tiền nuôi vợ con. Ai dè, chừng nửa năm, khách đến nhà hàng đông nườm nượp.

Người ta đồn rằng: dồi chó và mắm tôm Anh Tú là số 1. Dồi của Anh Tú thơm, vị đậm, ngon, chắc và giòn. Nhai đến đâu, vị ngọt ngọt, bùi bùi lan tỏa tới đó. Dồi nóng chấm mắm tôm ngon càng thêm phần đậm đà, ấn tượng. Nhiều thực khách sành ăn thì bảo: “Cày tơ bảy món Anh Tú, món nào chẳng ngon. Chứng cớ là vài chục con chó thịt ra, ngày nào chẳng hết veo.

Tay nghề anh Tú quá siêu, nhất là quy trình gia giảm, tẩm ướp khiến món nào nổi vị món ấy. Món chả chín nục, giòn thơm. Món dựa mận ngọt, mềm, khi dùng đũa gắp tiết đọng thành tơ như níu miếng thịt nằm lại dưới bát. Thịt luộc ráo, không dai, mát. Món hấp thì nục mà không nhừ. Món xào lăn thơm ngào ngạt, nhai miếng thịt nghe sừn sựt. Và trên hết, nghệ thuật đỉnh nhất của quán chó Anh Tú là nghệ thuật “vừa miệng, vừa lòng” thực khách, kể cả khách khó tính

Vài năm sau, từ mái lều gianh chật hẹp, quán thịt chó Anh Tú nâng cấp thành khu nhà sàn 2 tầng rộng vài trăm mét vuông.. Mỗi ngày, quán đón hàng ngàn thực khách. Anh Tú phải thuê tới 30 nhân viên, làm việc quần quật từ tờ mờ sáng đến tận khuya.

Ai cũng nhìn thấy khoản lợi nhuận khổng lồ chảy vào túi Anh Tú mỗi ngày. Và thế là, như nấm mọc sau mưa, hàng loạt quán thịt chó khác mọc lên san sát dọc triền đê : Trần Mục, Hồ Kiếm, A Trang, Anh Vinh, Anh Kiên… Một số ông chủ ranh mãnh đã nhái thương hiệu Anh Tú như Anh Tú Xịn, Anh Tú Nhà Kính, Anh Tú Nhà Lá…

Trên đoạn đường dài chừng 1km mà mọc tới ngót 50 quán thịt chó biến phố Nhật Tân trở thành “kinh đô thịt chó”, “liên hiệp các xí nghiệp thịt chó Hà Nội”. Quán thì lợp mái gianh bốn bề trống hoác. Quán thì lợp lá cọ, sàn gỗ, vách tre, treo rèm thoáng mát. Quán lợp ngói khang trang. Có quán trên mặt đê là lán nứa cho khách để xe, thụt xuống chân đê là ngôi nhà 2 tầng thênh thếnh chứa hàng trăm thực khách.

Quán nào cũng dành lấy cảnh quan bên trái là mặt nước Hồ Tây mênh mang, bên phải là bãi sông Hồng lồng lộng gió.. Cảnh sắc vừa hữu tình, vừa đắc địa cho khách ẩm tửu nhậu với thịt cầy. Chen chúc thế mà quán nào cũng nghìn nghịt khách. Ngày nào cũng tấp nập ồn ã từ 10h sáng đến nửa đêm. Vào những ngày cuối tháng hay mùa đông giá rét, nhiều nhà hàng không đủ chỗ ngồi.

Xe máy, ô tô, xe lớn, xe bé biển số mang đủ ký hiệu các tỉnh xếp hàng dài dằng dặc dọc triền đê. Nhưng đông nhất có lẽ là quán Trần Mục. Ông chủ Trần Mục vốn là lái xe cho ngoại giao đoàn, bặt thiệp, quan biết rộng, được đi đây đó nhiều nên tinh thông thương trường.

Mỗi ngày, quán phục vụ chừng 600-1.000 khách nên giết mổ cả trăm con chó. 50 nhân viên lao động cật lực từ 4h sáng đến 11h đêm. Những ngày cuối tháng, quán chỉ nhận phục vụ khách quen, đặt trước. Nhiều hôm, chuông điện thoại đặt hàng reo inh ỏi đau đầu nhức óc, bà chủ nhà hàng phải rút điện thoại ra để khỏi phải nghe.

Đã từng có nhà kinh tế học nhẩm tính rằng : “Kinh đô thịt chó Nhật Tân” có chừng 50 quán. Trung bình mỗi quán giết thịt 30 con chó mỗi ngày. Trung bình mỗi con nặng 10kg. Như vậy, tính sơ sơ, mỗi ngày, 1.500 con chó được hóa kiếp tại đây. Nghĩa là hàng ngày, cánh RTC (rượu thịt chó) đã xơi hết chừng 15 tấn thịt chó. Quá khủng khiếp.

Phép tính ấy đã khiến nhiều nhà khuyển học hốt hoảng: cứ đà này, một ngày nào đó, giống khuyển sẽ tuyệt tự mất thôi. Nỗi lo sợ ấy quả là có lý. Nhưng những người yêu khuyển cũng chẳng phải lo lâu. Năm 2006, kinh đô thịt chó Nhật Tân đang sầm uất, nhộn nhịp, ăn nên làm ra là vậy, bỗng dưng, đóng cửa một loạt.

Các nhà khuyển học mừng rú. Cánh mê thịt cầy thì tiếc hùi hụi vì mất chỗ xơi. Song tất cả đều giật mình băn khoăn tự hỏi : tại sao kinh đô thịt chó đột nhiên lại mất tích một cách bí ẩn như vậy ? Vì mất khách ư ? Không ! Quán nào cũng đông nườm nượp cơ mà. Vì kinh doanh thua lỗ ư ? Càng không. Vì kinh doanh thịt chó rất lãi, một vốn bốn lời.. Bằng chứng là chủ quán nào cũng rất giàu. Vậy thì tại sao ?

Có phải bỏ nghề vì sợ báo oán ?

Theo sự giới thiệu của ông Lê Tiến Đ., cán bộ quận Hoàn Kiếm, chúng tôi tìm đến nhà ông H., thượng tá công an đã nghỉ hưu, người đã sống trên 40 năm ở làng Nhật Tân. Tôi hỏi : “Chú có biết vì sao các quán thịt chó Nhật Tân lại đồng loạt đóng cửa hết không ?”.

Ông H. bảo : “Trời ạ ! Làm cái nghề giết chóc ghê rợn ấy thì làm sao mà có hậu được hả cháu ? Mấy gia đình kinh doanh thịt chó không gặp chuyện nọ thì cũng vướng chuyện kia. Dù họ có nhiều tiền như nước thì cuối cùng cũng hết sạch thôi. Của thiên trả địa mà. Cũng có nhiều gia đình giàu lên nhanh chóng nhưng lục đục lắm, nát be nát bét, vợ chồng đánh lộn, con cái hư hỏng. Đó là chưa kể có những cái chết rùng rợn lắm”.

Nói đoạn, ông H. giơ ngón tay nhẩm tính. Nhà anh T., người mở quán thịt chó đầu tiên ở Nhật Tân. Bốn anh em trai đều hành nghề giết mổ chó, đều vâm váp khỏe mạnh, vậy mà đều chết bất đắc kỳ tử khi tuổi đời mới trên dưới 50. Người thì chết gục trong phòng tắm. Người thì đi dự tiệc đám cưới hàng xóm, vừa bước ra đến cổng ngã lăn đùng xuống đất, chết tươi. Người thì đang ngồi nhậu thịt chó với mấy chiến hữu, vừa xúc miệng được vài ly rượu thì vục mặt xuống mâm bất tỉnh.

Hay như gia đình ông M., chủ quán T.M nức tiếng nhất phố chó. Khi quán hoạt động được vài năm, khách đông kìn kìn, đúng lúc thịnh vượng nhất thì ông đòi đóng cửa quán. Ông bảo : “Không ai làm giàu nhờ sát sinh được, nhất là làm giàu trên sự chết chóc của loài chó”. Tuy nhiên, bà X., vợ ông vẫn kiên quyết mở cửa. Bà bảo : Ngày ngày, tiền lợi nhuận chảy vào nhà bà như nước, có họa điên mới đóng cửa. Không thuyết phục được vợ, ông M. bỏ mặc quán cho bà X. quản lý, ở nhà trông cháu, chăm sóc cây cối vui tuổi già.

Một thời gian sau, chứng kiến nhiều bi kịch đau lòng xảy ra với những người giết mổ, bà X. cũng hoang mang. Bà không dám tự tay giết chó nữa mà sai nhân viên làm việc đó. Để giải bớt nghiệp cho mình và gia đình, bà đi lễ rất nhiều nơi. Cúng lễ rất chu đáo, đốt vô số vàng mã, cầu siêu cho linh hồn loài chó.

Cho đến năm 2005, sau một loạt hiểm họa dồn dập ập đến với bà : hai lần ngã gãy chân, gãy tay. Viêm xương khớp, đầu gối sưng to như chân trâu. Mỗi lúc trái gió trở giời là nhức buốt tận óc, bò lê bò càng, không thể đi lại được. Rồi cao huyết áp, tháng nào cũng phải vào viện cấp cứu vài lần, bà X. mới giật mình tỉnh ngộ.

Nghiệp oán sát sinh mà nhiều lần chồng bà đay đi đay lại khiến bà hoảng sợ thực sự. Bà quyết định đóng cửa quán thịt chó T.M mà không một chút tiếc nuối, mở văn phòng kinh doanh bất động sản. Song vận đen vẫn không chịu buông tha bà. Con cái bà, đứa lô đề cờ bạc, đứa nghiện hút chích choác, đứa đâm thuê chém mướn. Bà nhiều lần bật khóc với hàng xóm: “Tôi chẳng thể ngờ hậu vận đời tôi lại bi thảm như thế. Âu cũng là ông giời bắt tôi đền tội đây”.

Số phận của gia đình ông S., chủ quán thịt chó A.X cũng chẳng hơn gì. Ông S. vốn là người làng Trung Hòa, trước kinh doanh cá sông, gà đồi. Thấy mấy nhà hàng thịt chó ở Nhật Tân làm ăn phát đạt, ông bèn đóng cửa nhà hàng ở Trung Hòa, lên Nhật Tân, thuê địa điểm, mở quán thịt chó A.X.

Do có nhiều kinh nghiệm kinh doanh nhà hàng, lại cầu kỳ trong vấn đề chọn chó ngon (Ông chỉ mua chó dé, lông vàng, nặng trên dưới 10kg. Thịt loại chó này nạc, ngọt, mềm, thơm), vị thế quán lại đẹp nên quán thịt chó A.X. nhanh chóng thu hút thực khách. Quán quá đông, không đủ chỗ, ông S. bèn mở quán thứ hai cũng với thương hiệu đó. Đúng lúc công việc kinh doanh thịt chó phất lên như diều gặp gió thì bão tố bắt đầu giáng xuống gia đình ông.

Năm 2000, khi thò tay vào lồng tóm con chó lôi ra để đập chết làm thịt, cậu con trai độc nhất vô tình bị cắn vào tay. Vết cắn xước nhẹ nên cậu chẳng thèm để tâm. Bởi xưa nay, chuyện nhân viên giết mổ bị chó cắn ở phố chó Nhật Tân này thường như cơm bữa, có ai đi tiêm phòng đâu. Chừng một tháng sau, đang ngồi thui chó, cậu bỗng rùng mình kêu rét. Sợ nước, sợ lửa. Người lên cơn co giật, bọt sùi trắng hai mép.

Gia đình đưa cậu đến Bệnh viện Sant Paul cấp cứu. Bác sĩ lắc đầu, thở dài. “Em nó bị lên cơn chó dại rồi”. Chứng kiến cảnh con mình mỗi khi lên cơn dại, toàn thân co quắp, la hét cầu xin bác sĩ hãy cứu mình, ông X. ôm mặt, khóc òa lên: “Sao ông giời nỡ lòng nào bắt con tôi phải đền tội sớm thế hả giời? Sao ông không bắt tôi đi?”. Quá đau khổ trước cái chết bất ngờ, đau đớn của con, bà vợ ông bị đột quỵ, nằm liệt giường liệt chiếu. Biết là bị quả báo do nghiệp sát sinh, ông S. đã đóng cửa vĩnh viễn cả hai quán thịt chó.. Từ bấy, ông lặng lẽ như một bóng ma, hỏi chẳng nói, gọi chẳng thưa.

Thượng tá công an H. bảo : “Những chuyện báo oán như thế, ở làng chó Nhật Tân nhiều lắm. Kể cả ngày chẳng hết. Nhưng có hai chuyện rùng rợn nhất, ám ảnh nhất. Và có lẽ vì chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng này, các chủ quán thịt chó giật mình tỉnh ngộ sợ hãi mà không ai bảo ai, đồng loạt đóng cửa”.

Ngừng lời, nhấp một ngụm trà, ông H. chậm rãi kể, giọng rờn rợn. Một đêm khuya nọ. Con phố yên tĩnh bảng lảng sương đêm, rả rích tiếng côn trùng bỗng dội lên tiếng kêu thét kinh hoàng của chị Kh. “Ối làng nước ơi. Chồng cháu giết người. Chồng cháu giết con rồi”. Mọi người hốt hoảng chạy đến căn nhà trọ của chị.

Một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt. Trong ánh đèn điện vàng vọt mờ tỏ, trên chiếc giường cũ kỹ, hai đứa con gái chị Kh. nằm chồng lên nhau. Đầu vỡ toác. Máu lênh láng. Óc bắn tứ tung. Mắt mở thao láo. Anh chồng chị Kh., một tay giết chó siêu đẳng quê ở Nghệ An, chuyên giết mổ thuê cho các nhà hàng, đứng trân trân giữa nhà, mắt đỏ vằn, tay lăm lăm cầm cái vồ vẫn đập giết chó hàng ngày, máu vẫn còn nhơ nhớp. Cho đến lúc bị công an tra hỏi, anh vẫn khăng khăng quả quyết là mình vừa đập chết hai con chó để giết thịt chứ không giết hai cô con gái. 49 ngày sau, anh treo cổ tự tử.

Chuyện nữa, ám ảnh hơn. Anh Ch. hành nghề giết mổ chó được gần 10 năm. Một ngày, ông bố của anh bị mắc bệnh lạ. Toàn thân da mẩn đỏ, sần sùi, đóng vẩy ốc, vẩy cá.. Ông cụ kêu ngứa, gãi sồn sột suốt ngày đêm. Nhiều lúc ngứa quá, không chịu được, ông dùng lưỡi dao mà anh Ch. chuyên mổ chó, cào cho toạc da, bong vẩy, máu chảy đầm đìa.

Đi khám bệnh viện da liễu, bác sĩ nói ông bị bệnh vảy nến rồi cấp thuốc. Thuốc uống, thuốc bôi đủ kiểu mà bệnh càng nặng hơn. Chuyển sang uống thuốc Nam bệnh cũng chẳng thuyên giảm. Da bong ra từng mảng. Trời nóng là nứt toác ra, máu mủ ri rỉ chảy. Tắm không được, mặc quần áo cũng không xong, suốt ngày phải quấn xô màn chống ruồi nhặng.

Ông cụ đau đớn vô cùng. Thâu đêm suốt sáng kêu rên. Thịt da lở loét từng ngày. Cho đến khi chân tay trơ cả gân, xương, trông chẳng khác gì cái chân chó bị ninh nhừ. Ai trông cũng kinh khiếp. Nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy, không kịp chạy ra sân, nôn thốc nôn tháo tại phòng. Lúc đầu, ông còn đủ sức kêu. Sau, người kiệt quệ, chỉ rên. Tiếng rên yếu ớt nghe như tiếng chó bị chọc tiết lúc sắp chết.

Một nhóm Phật tử phát tâm đến nhà Ch. lập đàn sám hối, giải nghiệp, cầu cho ông cụ ra đi thanh thản. Vợ Ch. cũng thành kính chắp tay tụng kinh cầu nguyện sám hối, hồi hướng công đức cho ông.

Bỗng dưng chị lăn đùng ra ra đất. Mắt trợn ngược. Dớt dãi trào ra. Miệng tru lên những tiếng kêu ai oán, xót xa như tiếng chó sắp bị giết hại. Bà trưởng nhóm Phật tử hộ niệm biết là cô con dâu bị vong hồn chó báo oán nhập vào, đã làm lễ khai khẩu cho chị. Con chó kể (nói qua vợ anh Ch.) :

Nó là con chó vện, bị anh Ch. giết hại lúc đang mang thai. Mặc dầu trước lúc bị làm thịt, bị nhốt trong lồng, nó đã cố đứng bằng hai chân sau, hai chân trước chắp tay lạy anh Ch. nhưng anh vẫn tàn nhẫn túm cổ nó, lôi khỏi lồng, phang một vồ vào thẳng đầu nó khiến đàn con nó chết theo. Nó hận oán nên đã báo thù. Bố của anh Ch. phải chết trong đau đớn, khổ sở.

Câu chuyện con chó báo oán ly kỳ, rùng rợn đã được một Phật tử quay phim lại, in thành đĩa, phát tán rộng rãi. Cuối phim, có đoạn một Phật tử nói: “Theo Phật giáo nguyên thủy, thế gian có 2 loại nhân. Một là nhân thiện, hai là nhân ác. Khi mình trồng nhân thiện thì sẽ gặt quả thiện. Khi trồng nhân ác sẽ gặt quả ác. Nếu mình tạo ra oan nghiệt, phạm đủ thứ lỗi lầm thì tương lai sẽ thọ quả báo địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.

Trong các loại tội, tội nặng nhất là sát sinh. Một khi đã đọa lạc thì khó mà tiến lên được”. Ai xem cũng thấy sởn da gà. “Có thể, vì tin, vì nỗi sợ hãi vô hình liên quan đến nghiệp báo, sát sinh trong thuyết giáo nhà Phật mà mấy chục quán thịt chó Nhật Tân bỗng dưng biến mất chăng ?”. Ông H. bảo.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

CHOÁNG NGỢP VỚI TRANH HÁT BỘI

CỦA CÁC HỌA SĨ TRẺ

Hát bội đang chết dần vì không còn thế hệ tiếp nối’ – chia sẻ từ đáy lòng của một nghệ sĩ hơn 80 tuổi, gần 60 năm gắn bó cùng nghệ thuật hát bội phía Nam đã khiến họa sĩ vẽ minh họa bìa Huỳnh Kim Liên (sinh năm 1991) xúc động mạnh.

Các họa sĩ trẻ tham gia những dự án cộng đồng để lan tỏa và truyền cảm hứng cho mọi người như thế này có tác động rất tốt. Các bạn sẽ thấy nghệ thuật tuyệt vời như thế nào khi không chỉ dừng lại ở việc vẽ tranh để thỏa mãn chính mình, mà còn giúp thúc đẩy văn hóa cộng đồng

NS Đinh Bằng Phi – người được giới làm nghề mệnh danh là “Nhà hát bội học đất phương Nam” – trong một talkshow nghệ thuật Huỳnh Kim Liên tình cờ tham dự. Câu nói chứa đựng tâm tư, nỗi lòng và thực trạng buồn về một bộ môn nghệ thuật truyền thống lâu đời như hát bội ấy khiến Liên bị thôi thúc mạnh mẽ: cần làm điều gì đó cho hát bội.

Và đó cũng là tiền đề cho dự án của một chương trình triển lãm, talkshow, nghệ thuật đầy cảm xúc mang tên Vẽ về hát bội.

“Nếu chúng tôi không làm gì…”

Dự án Vẽ về hát bội (từ ngày 1 đến 10/2) có sự tham gia của hàng loạt họa sĩ trẻ và giới làm sáng tạo tại Sài Gòn như Huỳnh Kim Liên, Nhựt Nguyễn, Phạm Quang Phúc, Sith Hiếu Châu, Phùng Nguyên Quang, Diễm Nguyễn, Cao Lê Diệu Phúc, Trần Nguyễn Trung Tín…

Chương trình diễn ra tại Nhà hát Chợ Lớn (190 Hồng Bàng, Q.5), mở cửa miễn phí. Ngoài việc triển lãm các tác phẩm vẽ tay, vẽ kỹ thuật số, búp bê mô hình hát bội, chương trình còn có những buổi talkshow về nghệ thuật hát bội, biểu diễn các tuồng cổ, workshop vẽ mặt nạ tuồng…

Đây có lẽ là một trong những dịp hiếm hoi khán giả có cơ hội “nhìn ngắm” hát bội trong hình hài trẻ trung, gần gũi và giàu cảm xúc.

“Khi đến xem chương trình, ngắm nhìn những mặt nạ tuồng ngày xưa, những bộ trang phục được thiết kế riêng cho các vai diễn đã được dày công sưu tầm qua nhiều năm, tôi thấy nó quá đẹp! Tôi nghĩ nếu chúng tôi không làm gì và để hát bội mất đi, trách nhiệm đó thuộc về chúng tôi” họa sĩ Huỳnh Kim Liên chia sẻ.

Liên chia sẻ ý tưởng thực hiện cuộc triển lãm nhỏ cùng với khoảng 20 họa sĩ trẻ, nhằm thể hiện góc nhìn của họ về hát bội thông qua lăng kính của những người trẻ.  Nhưng thật không ngờ, ý tưởng này dường như chạm đến tình yêu dành cho nghệ thuật truyền thống của nhiều bạn trẻ.

Danh sách đăng ký tham gia ngày càng được nối dài. Sau hai tháng từ ngày khởi động, dự án Vẽ về hát bội đã thu hút sự tham gia của hơn 40 họa sĩ trẻ, gần 100 nhân sự đang hoạt động trong cộng đồng sáng tạo trẻ, cộng đồng nghệ sĩ mới, cộng đồng quảng cáo, sự kiện…

Họ cùng xem lại những vở hát bội kinh điển của Việt Nam như Hồ Nguyệt Cô hóa cáo, San Hậu, An Tư công chúa… để lấy cảm hứng cho những tác phẩm của mình.

Và càng xem, họ càng thấy mình bị “hút chặt” vào những giây phút thăng hoa của người nghệ sĩ trên sân khấu hát bội. Nhớ về những phút giây ấy, Liên kể bạn và nhiều họa sĩ vẫn không khỏi… rùng mình, nổi da gà bởi hóa thân quá xuất sắc của các nghệ sĩ hát bội Việt Nam.

Điều thú vị là bằng sự trẻ trung và máu lửa của mình, đam mê của những người trẻ này đã “cuốn” thêm rất nhiều nghệ sĩ ở các lĩnh vực khác nhau cộng hưởng cùng họ, mang đến một chương trình giàu tính nghệ thuật và đậm đà bản sắc.

Được thuyết phục bởi ý tưởng nhân văn, sáng tạo của những người trẻ này, nhà thiết kế Sỹ Hoàng đã tham gia chương trình bằng một bộ sưu tập áo dài cùng tranh thảm lấy cảm hứng từ nghệ thuật hát bội. Diễn viên Hồng Ánh không ngần ngại trở thành cầu nối giúp các bạn trẻ gặp gỡ với những nghệ sĩ hát bội nổi tiếng của miền Nam.

Để hát bội không bị lãng quên

NS Hữu Danh – một trong những “cây đa cây đề” của làng hát bội phía Nam – có lẽ lâu rồi mới lại có cảm giác… trẻ ra nhiều tuổi đến vậy khi các họa sĩ trẻ mời anh cùng tham gia trò chuyện về nghề hát bội, về những chiếc mặt nạ cầu kỳ mỗi lần lên sân khấu trang điểm không dưới một tiếng đồng hồ…

Anh tâm sự : “Lúc các em đến tìm tôi, tôi mừng lắm chứ ! Lâu rồi không còn ai nhắc đến nghệ thuật hát bội nữa. Ngay cả việc tìm lớp truyền nhân tiếp theo về hát bội, chúng tôi cũng đang gặp rất nhiều khó khăn vì khoa hát bội ĐH Sân khấu điện ảnh TP không có người theo học.

Nghề này không dễ, phải học 10 năm may ra mới làm được nghề, mà nhu cầu xã hội lại không còn đất cho hát bội… Mọi người hay hỏi tôi là hát bội liệu có mai một không?

Tôi nghĩ là có đó, nếu như thế hệ trẻ không còn quan tâm đến nó nữa. Tôi hay NS Đinh Bằng Phi không làm được mãi, chỉ có các bạn mới là tương lai sau này của bộ môn nghệ thuật truyền thống độc đáo này”.

Anh cũng vui mừng nói thêm: “Từ năm ngoái, sau khi chuyển địa điểm Nhà hát Nghệ thuật hát bội TP từ đường Lý Tự Trọng (rạp Long Phụng) về rạp Thủ Đô (125A Châu Văn Liêm, Q.5), chúng tôi đang bàn bạc với nhau về việc diễn định kỳ mỗi tuần một vở, dù ít dù nhiều khán giả cũng phải diễn để duy trì rạp hát sáng đèn.

Hiện nay, các nghệ sĩ của nhà hát chủ yếu đi diễn ở đình, ở miếu, diễn các suất phục vụ công tác tuyên truyền cho sở mỗi tháng, nhưng để nói là có suất diễn cho khán giả xem, bán được vé thì không có”.

Khát khao của anh chắc cũng là mong mỏi của những người trẻ khi bắt tay tham gia lần này, đó là làm sao để hát bội không bị lãng quên!

Làm sao để lớp nghệ sĩ trẻ mạnh dạn ghi tên vào những nghệ sĩ kế cận của bộ môn nghệ thuật này. Một khao khát lớn, nhưng chẳng phải đã bắt đầu được nhen lên những tia hi vọng từ chương trình lần này hay sao?

Xem một số bức tranh tại triển lãm – Minh Trang chụp lại:

H1: Bức Đào Tam Xuân của hoạ sĩ sinh năm 1993 Cao Lê Diệu Phúc H2: Người trẻ đã thắp lên những niềm vui nhỏ cho nghệ thuật hát bội trong dịp cuối năm 2018 H3: Bức Lưu Kim Đính chiêu phu của hoạ sĩ Nguyễn Quỳnh Phương

H4: Tác phẩm của hoạ sĩ Nguyễn Minh Đức cho triển lãm Vẽ về hát bội H5: Một tác phẩm tham dự triển lãm Vẽ về hát bội lần này của hoạ sĩ Phùng Nguyên Quang H6: Hồ Nguyệt Cô hóa Cáo, tranh kĩ thuật số họa sĩ Phạm Quang Phúc H7: Quan Công của họa sĩ Huỳnh Kim Liên – tranh màu gouache (theo Minh Trang)

Ngọc Sương chuyển tiếp

NHỮNG CHUYỆN KINH DỊ

Logo kinh di 1

4 Cau co 1LÝ GIẢI CHO

TẤM BẢNG “GỌI HỒN”

Bạn đã từng nghe đến “cầu cơ” chưa ?

Một trong những bí ẩn lớn nhất của thế giới là liệu có những linh hồn tồn tại song song với cuộc sống con người không ? Có thể có hoặc cũng có thể không – nhưng một điều chắc chắn rằng đã từ rất lâu nay, loài người không ngừng đi tìm những bằng chứng để khẳng định niềm tin đó là sự thật. Kết quả là có không ít những phương pháp ra đời nhằm giao tiếp với những linh hồn ấy…

Các linh hồn tồn tại thường gắn liền với niềm tin trong các tôn giáo, tín ngưỡng cổ xưa khi mà khoa học thường thức của loài người chưa thực sự phát triển. Trong suốt một khoảng thời gian dài, phần lớn chúng ta đều tin rằng tồn tại linh hồn, những hồn ma x4 Cau co 2ung quanh chúng ta.

Bàn cầu cơ là một trong những dụng cụ ra đời sớm nhất được sử dụng để nói chuyện với các hồn ma.

Bàn cầu cơ, tên tiếng Anh là “The Ouija board”, từ “Ouija” được cho là có nguồn gốc từ từ “có” trong hai ngôn ngữ Pháp “oui” và Đức “ja”. Cấu tạo nó gồm một tấm bảng gỗ lớn, trên có bảng chữ cái, các chữ số và hai từ “yes” và “no”, cùng với đó là một tấm gỗ hình trái tim nhỏ (gọi là cơ). Cơ có lỗ nhỏ, để người sử dụng đặt ngón tay vào trong đó.

Có hai cách phổ biến sử dụng cầu cơ, với những người coi nó như một món đồ chơi thông thường, khi chơi, một nhóm chơi đặt tay họ lên cơ và đọc to câu hỏi. Đáp án chỉ là có hoặc không.

Sau khi đọc xong, cơ sẽ di chuyển về phía một trong hai đáp án ấy một cách vô thức. Nhiều người kể lại, họ khẳng định rằng không hiểu sao mà cơ lại di chuyển được 4 Cau co 3trong khi họ không hề điều khiển chúng.

Những người tham gia chiêu hồn lại sử dụng cầu cơ theo cách khác : đặt 1 ngón tay lên cơ, sau đó thông qua một số nghi thức thần bí, họ đánh vần các chữ cái mà cơ vô thức chỉ đến tạo thành câu và các cụm từ có ý nghĩa. Người ta cho rằng, hành động như thế là do các linh hồn điều khiển, giao tiếp và gửi thông điệp tới chúng ta.

Khi khoa học chưa vào cuộc…

Ban đầu, cầu cơ xuất hiện cuối thế kỉ 19 với danh nghĩa chỉ là một trò chơi mới lạ, thu hút giới trẻ và không có gì huyền bí. Tên tuổi của nó gắn liền thương gia Elijah Bond, người kinh doanh mặt hàng này. Tuy nhiên đến khi nhà ngoại cảm Pearl Curran dùng nó để tiên đoán trong Thế chiến Thứ nhất, cầu cơ mới thực sự phổ biến.

Cầu cơ được sử dụng rất nhiều trong lĩnh vực tâm linh. Rất nhiều người tạo thành một làn sóng sử dụng nó để giao tiếp với người thân quá cố, những hồn ma xung quanh, thậm chí để kiểm tra xem liệu linh hồn có tồn tại thực sự hay không, trong đó có nhiều 4 Cau co 4người vô cùng nổi tiếng như nhà văn Anh Chesterton, nhà thơ James Merrill, cựu thủ tướng Ý Romano Prodi hay Bill Wilson, người đồng sáng lập Alcoholics Anonymous…

Cầu cơ hứng chịu vô cùng nhiều chỉ trích từ truyền thông và giáo hội phương Tây. Họ cảnh báo rằng, sử dụng nó liên quan tới ma quỷ và không nên dùng. Điều đó vô tình dựng nên một bức màn bí ẩn mơ hồ bao phủ xung quanh vật này.

… khi khoa học vào cuộc…

Nhóm các nhà khoa học thuộc ĐH British Columbia là những người thành công khi lý giải bí mật này. Thí nghiệm được họ tiến hành đã chứng minh thực ra tất cả là do hiệu ứng vô thức của con người (ideomotor effect). Các tình nguyện viên tham gia sẽ bị bịt mắt và sử dụng cầu cơ. Họ bị làm cho tin rằng, mình đang chơi cùng với người khác, Dam ma 1điều này giúp tối đa hóa hiệu ứng vô thức có thể xảy ra.

Sau đó, họ bị hỏi và trả lời câu hỏi nhờ cầu cơ một cách hết sức bình thường, tự nhiên. Sử dụng bàn cầu cơ xong, họ sẽ bị hỏi lại những câu hỏi ấy nhưng phải trả lời bằng cách gõ đáp án lên máy tính. Kết quả cho thấy, nếu người chơi không biết câu trả lời, đáp án của họ trên máy tính chỉ đúng một nửa. Tuy nhiên, khi sử dụng cầu cơ, tỉ lệ đúng lên tới 65%. Điều ấy chứng minh, trong tiềm thức con người đã có ý niệm về đáp án đúng và bàn cầu cơ đã giúp họ thể hiện linh cảm đó.

Giới khoa học đã công nhận giả thuyết ấy và câu chuyện bí ẩn về cầu cơ được khép lại nhưng có vẻ như câu hỏi về chuyện có hay không những linh hồn vẫn còn là điều bí ẩn…

So hai 2KINH DỊ NHỮNG VỤ ÁN :

SEX CÙNG… XÁC CHẾT

Hiếp dâm vốn dĩ đã là một tội ác đáng lên án nhưng hiếp dâm xác chết thì quả là khiến nhiều người không khỏi rùng mình…

1/- Người phụ nữ sex với bộ xương người : Một người phụ nữ 37 tuổi (giấu tên) ở thành phố Gothenburg, Tây Nam Thụy Điển đã bị bắt vì tàng trữ và sex với các bộ xương người. Người phụ nữ này sẽ phải đối mặt với án tù 2 năm nếu bị kết luận là có tội.

Vụ việc bị vỡ lở vào tháng 9/2012 khi hàng xóm nghe thấy tiếng súng phát ra từ ngôi nhà của người phụ nữ này. Thay vì tìm thấy súng, cảnh sát đã phát hiện ra 100 bộ phận cơ thể, trong đó có 6 chiếc hộp sọ, một bộ xương sống cùng với những bức ảnh người phụ nữ này đang ôm hôn đầu lâu.

Điều tra cho thấy người phụ nữ này đã sử dụng xương người như đồ chơi tình dục. Người ta cũng tìm thấy một bài viết trên mạng cách đây vài năm của cô có đoạn : 9 Kinh di sex 1B“Tôi muốn người đàn ông trong cuộc đời mình, cho dù anh ta còn sống hay đã chết, anh ta phải làm tôi thỏa mãn về tình dục”.

Người phụ nữ thất nghiệp phủ nhận các cáo buộc và bào chữa rằng mình thu thập xương người vì sở thích nghiên cứu lịch sử, nhưng cũng thừa nhận rất thích thú với xác chết. “Tôi biết rằng nó kỳ lạ và nghe thật quái gở, thế nhưng xương người là thú vui của tôi. Tôi rất thích y học pháp y và đặc biệt là khoa xương. Tôi thích chụp những bức ảnh về xác chết và tôi hoàn toàn không chối bỏ điều đó”.

2/- Hiếp dâm xác chết trong ngôi nhà đang xây : Khoảng 8h ngày 27/1/2012, người dân tại thôn Miêng Thượng, xã Hoa Sơn, Ứng Hòa, Hà Nội đã phát hiện 1 xác chết trong tình trạng nằm ngửa, không mặc quần tại ngôi nhà đang xây của gia đình anh Nguyễn Văn Phong.

Tại hiện trường vụ án, xác chết là một người phụ nữ khoảng 28-30 tuổi có dấu hiệu bị bệnh tim và đã bị giao cấu. Qua một thời gian ngắn điều tra,9 Kinh di sex 2 các điều tra viên đã xác định được đối tượng gây án là Nguyễn Văn Phong, chủ nhân của ngôi nhà.

Tại cơ quan điều tra, Phong khai nhận : Chiều mùng 4 Tết, y cùng bạn bè tưng bừng đi chúc Tết vui vẻ ở trong làng rồi “chén chú chén anh” với các “chiến hữu”. Sau khi về cơm nước cùng gia đình, như mọi khi anh ta vào ngủ với vợ và khoảng 22h giờ đêm thì thức dậy ra ngoài đi vệ sinh rồi tiện chân đi vào căn nhà của mình đang xây gần đó xem đồ đạc, vật liệu có bị trộm “viếng thăm” hay không.

Thế nhưng khi mới bước chân vào trước cửa căn nhà đang xây dở của mình, Phong phát hiện một phụ nữ đang nằm ngửa dưới nền nhà. Thú tính nổi lên, Phong lao vào giao cấu với người phụ nữ đã chết này, khi đã thỏa mãn sinh lý thì quay lại nhà và lên giường đi ngủ cùng vợ như chưa có chuyện gì xảy ra.

3/- Kẻ bệnh hoạn đào mộ để sex với xác chết : Gã bệnh hoạn Chin Chean, người Campuchia đã bị tóm gọn sau một đêm vất vả đào mộ với ý định để quan hệ với xác chết nhưng 9 Kinh di sex 3hành vi đồi bại này đã bất thành.

Theo thông tin từ phía cảnh sát trưởng Keo Vutha, Prey Poun, Campuchia, ngày 24/2, người đàn ông có sở thích bệnh hoạn có tên Chin Chean, 47 tuổi đã bị bắt giữ ngay sau khi tiến hành đào mộ nhằm mục đích làm “chuyện ấy” với xác chết của một cô gái trẻ. Tuy nhiên, khi chưa kịp thực hiện hành vi đồi bại thì người đàn ông này đã bị cảnh sát tóm gọn vì ngủ quên trên nắp quan tài.

Vào khoảng 6h sáng, Chin đã bị người dân làng phát hiện trong tình trạng nằm ngủ quên, chân gác ra ngoài mộ của cô gái trẻ 17 tuổi vừa mới được chôn cất cách đó vài ngày.

Chin khai nhận, y bắt đầu đào mộ vào khoảng 10h tối. Ngày hôm sau, dù đã đào sâu được đến quan tài của cô gái trẻ quá cố và mở được nắp nhưng Chin không thể làm được gì với xác chết do quan tài quá nhỏ. Sau đó, y cho biết mình đã ngủ quên luôn trên nắp quan tài do quá mệt và buồn ngủ.

Ông Vutha cho biết, hiện vẫn chưa xác minh chính xác được mối quan hệ giữa người đàn ông này với nạn nhân nhưng ông khẳng định, Chin có tiền sử sử dụng ma túy nên từng có những hành vi bất thường. Chin đã bị chuyển tới cơ quan luật pháp cấp cao hơn và đang chờ đợi đưa ra xét xử. (theo Xuân Thuận tổng Hợp)

9 Hon ma 1CÂU CHUYỆN CÓ THẬT

BÍ ẨN VỀ “PHÙ THỦY ÁM” Ở MỸ

Câu chuyện về phù thuỷ Bell (Bell Witch) nổi tiếng trong lịch sử Mỹ.

Trong suốt 200 năm qua, câu chuyện về phù thuỷ Bell (Bell Witch) là một trong những chủ đề hấp dẫn và nổi tiếng nhất được đồn đại trong lịch sử Mỹ.

Không giống như Harry Potter hay Sabrina, Bell Witch được cho là kể về những nhân vật có thật, những địa danh có thật và cả những sự kiện có thật…

Những sự kiện có thật…

Năm 1804, gia đình John Bell chuyển từ Bắc Carolina đến thị trấn Adams, phía Bắc hạt Roberson, bang Tennessee, sống trong một trang trại giàu có rộng 130ha dọc theo sông. 3 Nha ma 1Cuộc sống của họ trôi qua bình lặng cho đến những ngày cuối mùa hè năm 1817.

Trong một lần đi săn gần nhà, hai cha con John và Drewry Bell nhìn thấy một con gà tây khổng lồ, nhưng ngay khi hai người định giơ súng bắn, nó đã bay đi và dường như tan vào trong không khí. John và Drewry kể với những người khác là nó có vẻ “giống như người”, nhưng khuôn mặt lại không giống mặt người.

Gia đình Bell và hàng xóm còn nhiều lần nhìn thấy những sinh vật kỳ lạ khác tại trang trại nhưng lần nào nó cũng đột ngột biến mất trước khi mọi người tiếp cận được. Đồng thời, cứ vào buổi tối, khu vực nhà Bell lại xuất hiện những âm thanh không rõ nguồn gốc, 3 Nha ma 2giống tiếng đập, tiếng chuột gặm hay tiếng cào cửa của một con vật khổng lồ.

Lũ trẻ bắt đầu nhìn thấy những chiếc bóng lượn qua lượn lại phía đầu giường. Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi cô bé Betsy Bell (12 tuổi) trở thành mục tiêu, bị kéo tóc, tát vào mặt và nhiều lần bị đánh một cách bất ngờ.

Bất lực trước tất cả những sự tấn công vô hình đó, gia đình Bell đành phải nhờ sự trợ giúp từ Đức cha James Johnston. Đức cha đã trực tiếp nghe thấy những tiếng động kỳ lạ và bị tấn công bởi… một bàn tay vô hình nào đó. Quá kinh hãi trước những sự kiện theo ông là ma quái, Cha James Johnston đề nghị công khai những vụ quấy nhiễu bí ẩn này với mọi người.

Từ đó, nhiều cư dân thị trấn Adams cũng có thể nghe thấy những âm thanh kỳ quái. Càng ngày, những âm thanh đó càng trở nên to, rõ ràng đến mức có thể hiểu được. Nó có khi là tiếng hát, giọng đọc Kinh Thánh và nhiều khi còn là những câu nói khá thông thái.

Năm 1819, Tướng Andrew Jackson (sau này trở thành tổng thống thứ 7 của nước Mỹ) đã quyết định hành quân đến thăm người bạn cũ John Bell, 3 Nha ma 3mang theo trong đoàn tùy tùng của mình cả một pháp sư nhiều kinh nghiệm. Khi đoàn người tiến đến gần khu nhà, bàn tán và vẽ ra kế hoạch họ sẽ đối phó thế nào với nhân vật bí hiểm thì đột nhiên cỗ xe giảm tốc độ và nhanh chóng dừng lại. Bất chấp mọi nỗ lực của cả người lái xe và đoàn ngựa, cỗ xe vẫn không thể nhúc nhích dù chỉ 1cm.

Bất lực, tướng Jackson nhún vai: “Đúng là trò phù thủy” và ngay lập tức, từ bụi rậm vọng ra một giọng nói sắc nhọn : “Cỗ xe chuyển bánh được rồi, thưa tướng quân, tôi sẽ gặp lại ngài tối nay”.\Không ai giải thích được tiếng nói bí ẩn đó phát ra từ đâu, nhưng ngay sau đó, cỗ xe lại di chuyển nhẹ nhàng, bon bon trên đường như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Tối hôm đó, Jackson và tùy tùng nghỉ lại trang trại Bell, và gần như cả đêm không ngủ vì những tiếng la hét hoảng sợ của Betsy Bell. Đ3 Nha ma 4ến khi họ chạy đến với cô bé, thì chính họ cũng trở thành nạn nhân, bị đập, cấu và kéo tóc cho đến tận sáng. Họ quyết định rời khỏi Adams.

Lời nguyền của phù thủy ?

Hầu như mọi người đều đưa ra những phỏng đoán về việc hiện tượng kỳ lạ này được tạo ra từ phù thủy. Tất cả đều để ý thấy, gần như tất cả những sự quấy nhiễu đối với gia đình Bell đều bắt đầu ít lâu sau cái chết của Kate Batts.

Khi còn sống, Kate và người chồng tật nguyền Benjamin không ngần ngại khẳng định với tất cả những người dân thị trấn Adams rằng, John Bell là một kẻ lừa đảo, bán nô lệ cho họ với giá quá đắt. Kể từ đó, nhân vật huyền bí này được gọi là Kate, hay “phù thủy ám nhà Bell”.

Mâu thuẫn giữa họ trở nên sâu sắc đến độ, trong cơn hấp hối, Kate Batts đã thề sẽ trả thù, 3 Nha ma 5cho dù bà ta có phải đội mồ dậy đi nữa. Và từ đó trong suốt ba năm, hồn ma của Kate đã hành hạ mọi thành viên của gia đình Bell gần như hàng ngày. Nhất là John Bell, sức khỏe của ông ngày một yếu.

Đầu tiên, ông bị sưng họng và thường xuyên có cảm giác bị đâm ở phía bên trong cổ họng. Tiếp đến là hàng loạt những cơn co giật dữ dội không rõ nguyên nhân, không tìm ra cách chữa. Cuối cùng, ngày 20/12/1820, John Bell qua đời. Trong suốt đám tang của Bell, tất cả những người đến dự đều nghe được rất rõ tiếng cười, tiếng hát phấn khích của một ai đó. Phù thủy ám nhà Bell tuyên bố ra đi, 3 Nha ma 6nhưng hứa sẽ trở lại vào năm 1828.

Nỗi sợ không bao giờ cũ…

Cho đến nay, người ta vẫn không thể nào biết được điều gì đã thật sự xảy ra ở Adams vào những năm tháng đó. Người dân ở đây vẫn tin rằng, phù thủy Bell vẫn đang ám ảnh thị trấn Adams. Một vài người khẳng định vào những đêm tối trời, nhất là có mưa, bạn có thể nhìn thấy những con ma kỳ quái nhảy múa trên cánh đồng.

Người ta cũng tin rằng, cả phù thủy Bell và nạn nhân của bà ta, John Bell, đều đang cư ngụ tại hang Bell Witch ở gần trang trại Bell.

Năm 1973, một nhóm lính hiếu kỳ, không tin vào ma quỷ đã rủ nhau đến thăm hang này. Một thành viên trong nhóm đã bị quật ngã bởi một sức mạnh vô hình ngay sau khi nói rằng, anh ta không tin vào phù thủy Bell. Các bạn anh không sao kéo anh đứng lên được. Cho đến tận cả tiếng đồng hồ sau anh ta mới đứng dậy được bình thường. Tất cả bọn họ vội vã chạy khỏi hang trong sự sợ hãi tột độ…

3 Nha ma 7Người dân ở đây, hết thế hệ này đến thế hệ khác, đều truyền tai nhau rằng nếu bạn không tin vào Bell Witch, hãy đến nhà tắm vào lúc nửa đêm, tắt điện, cầm đèn pin chiếu vào gương và nói : “Chẳng có Bell Witch nào cả” nhiều lần với những ngữ điệu khác nhau và rồi bạn sẽ tìm được câu trả lời…

Không có cách gì có thể khẳng định hay phủ nhận sự tồn tại của Bell Witch và có lẽ sẽ chẳng ai có thể tìm ra được câu trả lời cuối cùng. Bell Witch mãi mãi vẫn là một bí ẩn. (theo Sơn Hải – MASK)

8 Nong matCHUYỆN NGƯỜI “ĐẦU THAI”

THÀNH HEO Ở THƯỢNG HẢI

Một chú heo con sinh ra có chân trái phía trước giống hệt bàn tay người đã gây xôn xao dư luận trong suốt một thời gian dài ở Thượng Hải. Sự quan tâm của dư luận không chỉ dừng lại ở hình dáng kỳ quái của con heo mà là câu chuyện “đầu thai” kỳ lạ xung quanh con heo này…

Những năm đầu thập niên 20 của thế kỷ trước, tại thành phố Thái Hưng (Giang Tô, Trung Quốc) có một tên côn đồ vô công rồi nghề tên là Thi Khánh Chung. Tính tình anh ta hung hãn, hay ức hiếp dân lành, khiến cho những người quanh vùng sợ hãi và xa lánh.

Năm 1923, Thi Khánh Chung đột nhiên bị bệnh nặng, tính mạng e rằng khó giữ. Vừa hay có một vị hòa thượng đi ngang qua liền nói : 2 Dau thai 1“Anh thưng ngày không có vic xu nào là không làm, ti li chng cht, nay đã sp đến lúc phi chu báo ng, nếu như biết sám hi thì còn có th bù đp đưc phn nào, nếu không sau khi chết anh s b biến thành ln”.

Nghe vị hòa thượng nói vậy trong lòng anh ta vô cùng hoang mang nhưng cho rằng giờ hối hận cũng đã muộn. Nhưng nghĩ đến cảnh đầu thai chuyển kiếp phải làm lợn nên cũng miễn cưỡng đặt tay trái trước ngực ra vẻ như ăn năn, sám hối.

Vị hòa thượng đứng bên cạnh thấy vậy, than rằng : “Tht đáng tiếc ! Đáng tiếc ! Anh ch l Pht bng mt tay, khó tránh khi s kiếp làm heo. Đ2 Dau thai 2ây là nhân qu. Nhưng dù sao tay trái ca anh cũng s thoát đưc hình hài ca heo và có th thoát đưc lưi dao x tht”.

Mấy ngày sau, Thi Khánh Chung chết. Người dân ở Thái Hưng ai cũng vui mừng vì kẻ gian ác, chuyên ức hiếp họ đã chết, không còn ai nghĩ đến Thi Khánh Chung nữa và cũng chẳng ai còn nhớ tới lời của vị hòa thượng kia.

Sau khi Thi Khánh Chung chết được 7 ngày, nhà hàng xóm sát vách của anh ta là Thái Đại Trụ có một lứa heo ra đời, trong đó có một con rất kỳ dị. Chân trái trước của nó giống hệt bàn tay người, không những có năm ngón mà độ dài ngắn to nhỏ giữa các ngón cũng giống hệt. Khi con heo này đi lại, bàn chân trái không bị chạm xuống đất mà luôn ở tư thế chắp tay với mọi người. Lúc này mọi người nghĩ tới lời vị hòa thượng đã nói trước đây.

Tin tức về chú heo kỳ dị này nhanh chóng truyền đến tai người nhà họ Thi. Vì không nhẫn tâm để người ta giết thịt con heo kia nên gia đình họ Thi đã mua con heo với giá rất cao và gửi lên chùa Bảo Hoa ở Thượng Hải để phóng sinh.

Sau khi được phóng sinh lên chùa, chú heo này lúc nào cũng lẩn trốn trong đàn heo như thể không muốn để ai nhìn thấy. Điều này khiến mọi người càng thêm tin tưởng rằng con heo này chính là Thi Khánh Chung đầu thai chuyển thế.

So haiBên cạnh câu chuyện ly kỳ này, người dân cũng lưu truyền câu chuyện ngược lại, heo đầu thai thành người. Một người đàn ông Malaysia (giấu tên) được cho là vẫn còn những dấu tích từ kiếp trước trên thân thể. Đến nay, người này vẫn còn sống và đã đi đến rất nhiều đạo tràng trên khắp các nước Đông Nam Á để làm nhân chứng về nghiệp báo luân hồi.

Dù chưa có bằng chứng khoa học nhưng những câu chuyện ly kỳ đầu thai chuyển kiếp vẫn được người dân huyện Thái Hưng kể cho nhau để khuyên mọi người sống tốt, làm việc có ích cho đời.

Xuân Mai tổng hợp chuyển tiếp

THẤT SƠN HUYỀN BÍ

Logo kinh di 1

HỒN MA TRÊN NÚI CẤM

Thất Sơn là vùng núi linh thiêng và cũng đầy những chuyện huyền bí.

Ngày trước trên núi có con Bạch Hổ đã thuần tánh khi bị ông Đạo Điện trên Cấm Sơn thu phục mà tu hành sám hối tội lỗi nó đã gây ra trên núi cấm này Nhưng trước đó nữa từ đời Bạch Hổ cha đến đời của nó, không biết bao nhiêu người đã chết oan uổng bởi móng vuốt của loài thú hoang dã này. Những oan hồn uổng tử này khi chết, theo thuyết nhà Phật, thì không được siêu thoát, nên cứ vất vưởng trên chốn trần gian mà người đời thường gọi là lũ ma xó, ma trành. Bọn ma này gặp gì quấy phá được đều không từ, do vì chúng bị uẩn ức khi chết bất đắc kỳ tử mà hồn không siêu thoát được.

Bạch Hổ con (sau này tạm gọi là Tiểu bạch Hổ) đã sống hơn mười mấy năm, già nua, bạc nhược. Nếu lũ ma trành mà mượn xác nó để hành động đẫm máu thì vô tình công tu hành của nó như dã tràng xe cát. Biết tình thế âm đang thịnh dương đang suy, nạn âm binh sẽ bùng phát, ông Đạo Điện rất đau đầu tính kế trừ ma diệt quỷ.

Một hôm ông đang ngồi tham thiền trong điện, một số người lạ mặt xuất hiện trước hang động, người nào người đó mặt hầm hầm, vai mang cung tên tay cầm chà gạt (rựa lưỡi dài) bén ngọt ánh thép sáng lấp lánh.

Ông Đạo lên tiếng hỏi :

– Các ông đi tìm ai ?

Một người trọ trẹ tiếng Việt, hẳn đó là người gốc bên Cao Miên mới sang, hắn hằn giọng nói to :

– Dớ, tụi này đi chém chết con cọp, nó giết chết bà con tui… nó đâu rồi ?

Ông Đạo Điện từ tốn nói :

– Thôi các ông về đi, tôi sẽ trừng trị nó. Đừng làm náo động nơi chốn tu hành !

Nhưng bọn họ đâu dễ dàng nghe theo lời ông, họ sừng sộ lại ngay :

– Ông là chủ của nó thì ông phải chịu trách nhiệm. Nếu không giao được xác con cọp ra đây thì tụi tui sẽ giết ông để trả thù cho bà con tụi tui đã chết dưới móng vuốt của nó.

Ông Đạo Điện không nói thêm, đứng nhìn bọn họ với sự bình tĩnh của một nhà tu. Thì ngay sau đó trong hang điện Tiểu Bạch Hổ vụt xuất hiện trước mắt mọi người. Ông Đạo biết chuyện chẳng lành sắp xảy đến.

Đúng như vậy, bọn người Miên vừa thấy con Tiểu Bạch Hổ, chúng ào tới kẻ chém người buông tên độc vào mình Tiểu Bạch Hổ, con thú bị áp đảo nên không còn đường nào khác là tự vệ, nó bỗng trở thành con thú hung dữ của chốn rừng xanh, giơ cao móng vuốt vồ tới tấp đám người lạ mặt, có kẻ thác ngay bởi những cú tát của Tiểu Bạch Hổ vào đầu mạnh hơn búa bổ nên vỡ óc mà chết, kẻ thì gãy tay kẻ bị cào sướt từng mảng da, thịt đỏ hói những máu.

Thấy Tiểu Bạch Hổ con say máu, ông Đạo vội vã hét lên :

– Bạch Hổ dừng lại ngay !

Con cọp vừa nghe xong liền dừng ngay hành động trả đũa và đi tới bên ông, nó cũng bị thương rất nặng, con thú yếu hẳn đi, lê từng bước chân nặng nề run rẩy. Còn bọn người Miên, kẻ còn lành lặn nào chịu buông tha cho nó, bọn chúng tiếp tục nã tên độc vào con vật đáng thương. Bạch Hổ con vừa đến dưới chân chủ thì cũng vừa thở hơi cuối cùng. Mắt cọp vẫn mở trừng trừng vào bọn người khát máu không kém gì nó.

Ông Đạo Điện quá bất ngờ với sự việc xảy ra, người và vật đều có kẻ chết, ông lẩm bẩm :

– Bọn cô hồn uổng tử đã xúi giục cả hai bên đi vào biển máu, khiến con vật hoàn lương trở về với tội ác mà lâu ngày nó đã từ bỏ. Ôi nạn tai, nạn tai !

Khi bọn người Miên thấy Tiểu Bạch Hổ đã chết, chúng mới chịu bỏ đi vác xác đồng bọn đã chết ra về. Còn lại ông Đạo Điện và xác Tiểu Bạch Hổ, ông đưa tay vuốt mắt nó cho khép lại và lấy ra chiếc hộp quẹt mà bật lửa đốt trụi cả hàng ria của cọp. Dù ông rất thương con Tiểu Bạch Hổ, nhưng quy luật rừng xanh buộc ông phải đốt hết hai hàng ria của nó như thế, vì nếu những sợi ria của cọp lọt vào tay bọn xấu thì nguy hại vô cùng, họ sẽ nuôi những sợi ria đó thành những con sâu đi hại người. Con sâu này khi bò đi, người vô tình đụng phải sẽ tức khắc bị trúng độc mà chết.

Ông biết, dù Tiểu Bạch Hổ đã chết nhưng bọn ma quỷ kia đâu đã dễ dàng buông tha cho nó, có thể bọn ma còn mượn hồn nó để nhập vào những con thú khác mà tiếp tục quấy nhiễu mọi người. Nhưng nay ông già yếu, và không muốn vướng vào bùa ngải nữa, bởi ông biết dùng những thứ bùa ngải đó là một sự phạm giới, dù không dùng để sát sanh nhưng đó là sự tham sân si trong lòng con người, như vậy là chưa diệt được tính vị kỷ và lòng tham, như trên núi này còn nhiều đạo sĩ tu luyện bùa ngải với mục đích bán buôn để có tiền hưởng thụ, họ đâu nghĩ đến hậu quả !

Cho nên ông Đạo Điện chỉ muốn yên tĩnh tu hành, vì dùng bùa ngải cũng tựu trung vào mấy chữ Tham, Sân, Si, người tu hành như ông mà dùng là chưa đi đúng đường tu của Phật .

Nhưng thời gian này lũ ma trành đang hưng thịnh, nếu ông không ra tay trừ khử thì rất tai hại. Vì lẽ đó ông Đạo Điện đã tìm một đệ tử mà truyền cho cách trấn ếm các hồn ma. Môn trấn ếm các hồn ma phải là người có đức hạnh tốt mới dám truyền dạy phó thác, còn dùng sai mục đích cứu nhân độ thế thì người sử dụng sẽ chuốc thảm họa mà thôi.

Sau thời gian dạy môn đồ cách dùng bùa ngải trấn ếm bọn ma trành, một hôm ông thắp nhang quỳ trước bàn thờ tổ mà lâm râm khấn :

– Hỡi hồn các người chết oan và Bạch Hổ hãy về sơn động này, tôi sẽ cúng quẩy cho ăn. Tôi không chủ trương hủy diệt hồn các người để bảo vệ cho hồn gia đình Bạch Hổ đâu. Các oan hồn hãy về đây, tôi sẽ sớm siêu thoát cho các người không còn vất vưởng nơi trần gian nữa.

Đó là cách ông Đạo Điện dụ các hồn ma về hết trong hang cho đệ tử của ông ra tay trừ ếm chúng.

Qua ba ngày ba đêm ông khấn vái, ông Đạo đến bên người đệ tử tâm đắc, với gương mặt nghiêm trọng, ông nói :

– Ba ngày qua thầy đã luyện phép triệu hồn lũ ma và cả gia đình Bạch Hổ. Lẽ ra thầy cho con ra tay trừ các hồn ma như thầy đã truyền dạy. Nhưng sau ba ngày vừa tu luyện vừa tĩnh tâm, thầy suy nghĩ là nên dùng lý lẽ thu phục các oan hồn uổng tử ấy để lấy âm đức về sau, và khi họ phục tùng thì mình sẽ sử dụng họ vào việc có ích lợi hơn, đó cũng là cơ hội để họ tu tâm dưỡng tánh để có ngày còn được đầu thai kiếp khác. Vậy con sử dụng các hồn ma này đừng làm những điều tà mị, bất chánh mà phải gánh chịu hậu quả tai hại.

 Ngừng một lát, ông nói tiếp :

– Sau này con gắng mà lo cơm canh, nhang đèn mỗi bữa trước bàn thờ các hồn ma uổng tử này và cả gia đình Bạch Hổ, con phải hứa hẹn hết lòng chăm sóc các vong linh này cho đến ngày cuối đời của con, nếu có người tiếp nối thì con truyền lại còn bằng không, con nên giải thoát cho họ vào chốn thiền môn.

Nói xong ông Đạo Điện dẫn người đệ tử vào nơi mà ông thu phục các hồn ma uổng tử và Bạch Hổ. Bàn vong đèn đuốc sáng choang, trầm quế tỏa mùi hương thơm ngát.

Trên đó chiếc đầu lâu của Tiểu Bạch Hổ được đặt trong chiếc mâm đồng có trái cây đặt quanh, bên dưới lót vải đỏ, mặt đối diện là cặp nanh hổ dài cong rất ấn tượng. Bên mâm đồng là các bài vị của các hồn ma, tùy mỗi hồn mà ông Đạo Điện đã triệu về đây, ông đặt cho một pháp danh.

Dẫn người đệ tử đến trước bàn vong, ông chỉ tay vào và truyền miệng :

– Tối nay con trải chiếu nằm ngủ tại đây. Chờ đêm xuống sẽ có nhiều chuyện lạ xảy ra quanh con. Nhưng con chẳng nên có biểu hiện gì về sự sợ hãi hay mừng vui vì những hiện tượng đó. Sáng thức dậy sớm, con gói hết những gì có trên bàn vong đây đem về am của con mà lập trang thờ. quy-du-1Nếu con theo đúng lời thầy dạy, gia đình Bạch Hổ và các phần vong linh sẽ giúp con toại ý, người đời gọi đó là nuôi nham, con muốn biết quá khứ vị lai của ai đó con nhờ chúng đi tìm hiểu dò la, nhưng con cũng đừng quá lạm dụng việc này mà hưởng lợi. Nuôi nham như chơi dao hai lưỡi vậy đó. Vì chúng có thể giúp con mà cũng có thể phản bội con, nếu quá lạm dụng sức tàn của chúng.

– … thôi, bây giờ thầy trò ta chia tay, ai ở đâu về đó, nếu có bất trắc gì thì mới tìm đến thầy mà thôi.

Đúng như lời ông Đạo Điện nói, tối hôm đó người đệ tử của ông đang ngủ bỗng thấy một bầy cọp trắng, cọp vàng xuất hiện, đuôi chúng ngoe nguẩy đi quanh chỗ nằm của y, rồi sau đó năm bảy người từ ngoài đi vào, nắm tay nhảy nhót trước bàn thờ vong, những người này nhìn đệ tử của ông Đạo ra điều hoan hỉ phục tùng, và đùa giỡn với gia đình Bạch Hổ.

Người đệ tử của ông Đạo Điện nhớ lời thầy dạy, chỉ ngồi nhìn chúng vui đùa bên nhau, nét mặt nghiêm trang và miệng lâm râm tụng niệm. Đến sáng, người đệ tử tỉnh giấc vội vã thu dọn bàn thờ, đem chiếc đầu lâu Bạch Hổ, nanh cọp cùng mấy tấm bài vị trở về am của mình lập trang thờ.

Như đức tính của ông Đạo Điện, người đệ tử về sau này cũng chuyên cứu nhân độ thế, giúp đỡ mọi người khi họ hoạn nạn. Bùa ngải, nham độn chỉ là cứu cánh khi nhất thiết phải dùng, còn bằng không người đệ tử chỉ nhờ các vong linh hay Bạch Hổ ra tay trừ khử lũ âm binh quỷ dữ quậy phá.

Dân chúng vùng Thất Sơn cho là con Tiểu Bạch Hổ đã đắc đạo thành thần, nên luôn luôn tôn kính và đặt tên nơi hang động trước đây Tiểu Bạch Hổ sống là Điện Ông Hổ.

Vùng Năm Non Bảy Núi từ đó yên tĩnh hẳn, là nơi tu đạo của các bậc tu sĩ, đạo sĩ chân chánh. Không ai còn nghe nói đến những chuyện hồn ma bóng quế hay thú dữ xuất hiện nữa. Nhưng những chuyện về sự linh thiêng của Thần Bạch Hổ thì dân địa phương và người hành hương đều không quên cho đến tận ngày nay.

Mọi người cho rằng, đến điện Ông Hổ mà cầu xin thật lòng thì được toại lòng như ý, còn đến chiêm bái cầu xin theo hiếu kỳ thì chẳng bao giờ được. Vì vậy ở điện Ông Hổ lúc nào nhang khói cũng nghi ngút, đông người vào ra. (Trích trong cuốn”Những chuyện kỳ bí trên rừng dưới biển” cùng tác giả, đã xuất bản)

Thiên Việt

Logo TG tam linh

9 Luan hoi 1NHỮNG CHUYỆN CÓ THẬT

VỀ “KIẾP LUÂN HỒI”

Khái niệm “đầu thai”, “kiếp luân hồi” tưởng chỉ có trong triết lý đạo Phật nhưng lại được nhiều nhân chứng xác nhận xảy ra ngoài đời thực ở nhiều nơi trên thế giới. Hãy cùng xem!

1/. Mẹ “đầu thai” qua con gái : Tại 1 tỉnh nghèo ở Thái Lan, một bà lão trước khi chết đã trăn trối với con gái của mình nguyện vọng kiếp sau sẽ được đầu thai thành một cậu bé. Cô con gái đã nhúng ngón tay vào hồ trắng, đánh một dấu lên sau cổ của bà.

Thật bất ngờ, không lâu sau cô đã hạ sinh một bé trai kháu khỉnh với… một vết trắng sau cổ, 9-tam-linhchính xác với vết hồ trắng cô đánh dấu cho mẹ trước lúc bà qua đời. Phong tục làm dấu người chết với nhọ nồi hoặc hồ dán để nhận ra người quen khi họ đầu thai. Khi cậu bé biết nói, cậu luôn đòi sử dụng những món đồ của bà ngoại và khẳng định chúng là đồ của mình.

Tại Đại học Virginia, hai nhà khoa học Tim Tucke và Ian Steveson cũng kể lại trong cuốn sách nổi tiếng có tên “Trở lại nhân gian”, rằng có những đứa trẻ có khả năng… nhớ chuyện kiếp trước !

2/. “Kiếp trước” của cậu bé 5 tuổi : Ryan Hammons ở Muskogee, tiểu bang Oklahoma, Mỹ đã khiến cuộc sống của mẹ mình đảo lộn khi cậu bé nói rằng cậu là 1 người khác. “Mẹ, con có một điều muốn nói với mẹ. Con đã từng là một diễn viên Hollywood và con đã đầu thai” – câu nói của Ryan đã khiến mẹ cậu “choáng váng”.

Năm lên 4 tuổi, cậu bé thường xuyên mơ thấy những cơn ác mộng vào ban đêm với 9 Luan hoi 3Anhững cảnh săn đuổi như thật. Và phải đến 1 năm sau, cậu bé mới quyết định chia sẻ bí mật này với mẹ.

Chia sẻ với cộng đồng mạng, mẹ của Ryan, cô Cindy cho biết : “Con trai của tôi nói với tôi rằng, thực chất thằng bé là một người khác”. Cô Cindy không thể tưởng tượng nổi khi cậu bé có thể nhớ kĩ đến từng chi tiết cuộc sống ở trong kiếp trước của mình, từ việc đi du lịch vòng quanh thế giới, hợp tác với ngôi sao Ritay Hayworth…

Cô khẳng định : “Câu chuyện của thằng bé rất chi tiết và chân thực, thậm chí tôi còn nghĩ rằng câu chuyện này hiện thực đến mức đứa trẻ 5 tuổi khó có thể nghĩ ra”.

Trong một cuốn sách tưởng nhớ các ngôi sao Holywood có 1 bức chụp lại một khoảnh khắc trong bộ phim mang tên “Night After Night”vào năm 1932. Ngay khi cuốn sách được lật đến hình nam diễn viên Marty Martyn, 9 Luan hoi 3Bcậu bé Ryan Hammons đã chỉ vào bức hình và nói với mẹ mình: “Đây là con. Người này đã từng là con”.

Jim Tucker, một giáo sư về khoa tâm thần học ở Đại học Virginia, nói ông không thể giải thích hay đưa ra bất cứ phỏng đoán nào về trường hợp kỳ lạ của Ryan. Giáo sư ngạc nhiên vì : “Chỉ cần nhìn vào bức ảnh nam diễn viên không có lời thoại trong phim, Ryan đoán được anh ta có cuộc sống như thế nào và những chi tiết mà Ryan đưa ra lại rất khớp với cuộc đời của Marty”.

3/. Cậu bé nhớ kẻ sát nhân ở… “kiếp trước” : Ngày 9/5/1958 ở làng Hatun Köy, Thổ Nhĩ Kỳ, Selim Fesli được tìm thấy đã chết trên một cánh đồng. Anh đã bị bắn vào mặt và tai phải. Thủ phạm Isa Dirbekli, hàng xóm của Fesli, thừa nhận rằng anh ta đã bắn chết Fesli nhưng nói dối rằng Fesli bị tai nạn qua đời.

Ngay tại thời điểm đó, ở làng Sarkonak lân cận, bà Karanfil Tutusmus – mẹ của cậu bé sau này có tên Semih – đang mang thai. 9 Luan hoi 4Bà Tutusmus đã mơ một giấc mơ kỳ lạ về một người đàn ông tự nhận là Selim Fesli xuất hiện với một gương mặt đầy máu.

Đứa bé của Tutusmus, sau này được đặt tên là Semih, sinh ra với cái tai phải nhỏ và biến dạng, trùng khớp với vết thương đã khiến Fesli tử nạn. Khi biết nói, Semih cứ nhất kiên quyết nói tên của mình là Selim Fesli, thay vì tên Semih Tutusmus mà bố mẹ đặt cho cậu. Cậu kể cho bố mẹ nhiều câu chuyện quá khứ của Fesli, cũng như nhiều cái tên có liên quan đến Fesli.

Đến khi Semih được 4 tuổi, bố mẹ cậu đưa con trai đến nơi mà cậu khẳng định là nhà của mình: nhà của Fesli. Tại đây, khi gặp “vợ trong kiếp trước” của mình, cậu bé nói: “Anh là Selim Fesli, em là vợ anh, Katibe ạ” ! Cậu đã kể lại hết nhưng chi tiết riêng tư mà chỉ cậu với vợ mới có thể biết, và tất cả đều được vợ của Fesli thừa nhận là hoàn toàn đúng. (theo Đại Lộ)

4/- Dấu bớt chuyển sinh : Một cậu bé Ấn Độ hai tuổi kể với bố, mẹ rằng em chết vì tai nạn giao thông trong kiếp trước. Khi người bố điều tra, ông thấy những tình tiết trong câu chuyện của em đều đúng.

Ở một số vùng thuộc châu Á, người dân thường dùng muội than đánh dấu lên thi thể người chết với hy vọng linh hồn người đó sẽ đầu thai vào gia đình cũ. Theo họ, những vết đánh dấu ấy sẽ trở thành vết bớt khi người ta đầu thai sang kiếp khác. Vì thế, họ cho rằng các vết bớt trên cơ thể người là bằng chứng của thuyết luân hồi.

9 Luan hoi 5Năm 2012, Jim Tucker, một bác sĩ tâm thần kiêm giáo sư tại trường Đại học Y bang Virginia, Mỹ, và Jurgen Keil, nhà tâm lý học, cựu giáo sư Đại học Tasmania, Australia, gửi một bài báo đến tạp chí Scientific Exploration. Trong bài báo, hai ông miêu tả chi tiết quá trình nghiên cứu những đứa trẻ có bớt ở vị trí tương ứng với dấuvết trên thi thể người thân của chúng.

Cậu bé có tên viết tắt K. H. ở Myanmar là trường hợp nổi bật nhất trong nghiên cứu của Jim Tucker và Jurgen Keil. Em mang một vết bớt trên cánh tay trái, trùng với vị trí mà người hàng xóm đã dùng muội than để đánh dấu lên thi thể ông cậu, người qua đời 11 tháng trước khi K. H. chào đời. Các thành viên trong gia đình và nhiều người khác xác nhận về sự trùng hợp của vết bớt.

Khi hơn hai tuổi, K. H. gọi bà là “Ma Tin Shwe”, cách gọi riêng của người ông quá cố. Những người con của bà cụ đều gọi bà là “mẹ”, còn những người khác thì gọi là “Daw Lay” hoặc “dì”. K. H. gọi mẹ cậu là “War War Khine” giống cách người ông gọi thay vì gọi “Ma War”.

Mẹ của K. H. kể rằng vào thời kỳ mang thai cậu bé, cô từng mơ thấy cha. Ông nói: “Cha muốn sống với con”. Vết bớt trên cơ thể K. H. cùng cách cậu bé gọi người thân khiến những người trong gia đình cho rằng giấc mơ của cô đã thành sự thật.

9 Luan hoi 65/- Cậu bé chào đời với dị tật bẩm sinh giống vết đạn bắn : Ian Stevenson, một giáo sư ngành tâm thần học tại trường Đại học Virginia, chỉ tập trung nghiên cứu thuyết luân hồi. Năm 1993, tạp chí Scientific Exploration đăng một bài nghiên cứu của ông về các vết bớt hoặc dị tật bẩm sinh liên quan đến kiếp trước. Ông phát hiện người ta không rõ nguyên nhân hình thành của hầu hết các dị tật bẩm sinh.

Nghiên cứu của giáo sư Stevenson cũng đề cập đến trường hợp một cậu bé ở Thổ Nhĩ Kỳ, người nhớ về cuộc sống của một người đàn ông từng qua đời bởi súng của kẻ khác. Theo hồ sơ ở bệnh viện, viên đạn găm vào hộp sọ bên phải của người đàn ông. Cậu bé Thổ Nhĩ Kỳ mắc tật microtia khiến tai ngoài nhỏ và nửa mặt bên phải của nhỏ hơn nửa kia. Tật microtia xuất hiện với tỷ lệ 1/6.000 trẻ, trong khi người ta ước tính 1/3.500 đứa trẻ mắc tật nửa mặt nhỏ, Boston Children’s Hospital cho hay.

6/- Cô gái kết hôn với “đứa con cô lỡ giết ở kiếp trước” : Brian Weiss là trưởng khoa tâm thần học tại Trung tâm Y tế Mt. Sinai ở thành phố Miami, bang Florida, Mỹ. Là một bác sĩ tâm lý trị liệu theo phương pháp truyền thống, ông rất kinh ngạc khi phát hiện các bệnh nhân nhớ lại ký ức của kiếp trước. thoi-mien-1Hiện tại, bác sĩ Weiss là một trong những người đi đầu trong việc áp dụng liệu pháp thôi miên để tìm lại kiếp trước,

Trong cuốn “Thông điệp từ các vị Chúa : Khai thác Sức mạnh của Tình yêu”, ông kể lại câu chuyện của Diane, y tá trưởng tại một trung tâm cấp cứu. Trong một lần thôi miên, Diane khẳng định cô từng là một thiếu nữ chuyển đến định cư ở vùng Bắc Mỹ trong những năm đầu của cuộc xung đột với thổ dân bản địa. Cô nhớ rõ lần ẩn nấp của cô cùng con trai nhỏ khi xung đột xảy ra lúc chồng cô đi vắng.

Diane miêu tả cậu con trai có một vết bớt hình nửa vầng trăng dưới vai phải. Trong khi ẩn nấp, cậu bé đột nhiên khóc thét. Vì lo cho mạng sống của hai người, thoi-mien-2cô lấy tay bịt miệng đứa bé và vỗ về nó. Hành động ấy vô tình khiến bé trai chết vì ngạt thở.

Nhiều tháng sau cuộc trị liệu, Diane đặc biệt chú ý đến một bệnh nhân hen suyễn. Anh ta cũng có cảm giác thân thuộc với cô. Diane rất sửng sốt khi phát hiện anh có một vết bớt nửa vầng trăng ở vai phải. Ngoài ra, bác sĩ Weiss cũng tuyên bố ông từng gặp các bệnh nhân hen suyễn có hồi ức về cái chết do nghẹt thở. Cuối cùng, Diane kết hôn cũng với người bệnh mà cô đoán là đứa con trai trong kiếp trước của cô.

7/- Cậu bé nhớ rõ gia đình và cái chết ở kiếp trước : Câu chuyện của cậu bé 6 tuổi Taranjit Singh sống ở làng Alluna Miana, Ấn Độ, là một trường hợp đáng ngạc nhiên về kiếp luân hồi. Hồi hai tuổi, Taranjit Singh tuyên bố tên thật của cậu là Satnam Singh và cậu chào đời ở làng Chakkchela, thành phố Jalandhar, cách làng Alluna Miana khoảng 60 km.

Taranjit kể Satnam là một học sinh lớp 9, con trai của Jeet Singh, và chết vào ngày 10/9/1992 do vụ va chạm với một người đàn ông lái xe máy khi đang đi xe đạp từ trường về nhà. kiep-truocCậu bé nói thêm những cuốn sách cậu mang theo lúc đó đều thấm máu của cậu. Ngoài ra, Satnam còn có 30 rupee trong ví. Vì  Taranjit một mực khẳng định và câu chuyện quá ly kỳ, ông Ranjit, bố của cậu bé, quyết định tìm hiểu sự thật.

Một giáo viên ở làng Jalandhar nói với Ranjit rằng ông quen Satnam, nam sinh đã chết trong vụ tai nạn và cha cậu đúng là Jeet Singh. Ông tìm đến gia đình Satnam, họ khẳng định tính chân thật của chi tiết những cuốn sách đẫm máu và số tiền trong ví cậu. Khi Taranjit gặp họ, bé có thể chỉ ra Satnam trong ảnh gia đình.

Vikram Raj Chauhan, một bác sĩ pháp y, đọc câu chuyện của Taranjit trên báo và quyết định điều tra thêm. Ông lấy mẫu chữ viết tay của Satnam ra so sánh với chữ viết của Taranjit. Mặc dù cậu bé 6 tuổi chưa thể viết thành thạo, nét chữ của em khá giống với nét chữ của Satnam. Bác sĩ Chauhan kể lại câu chuyện kỳ lạ với các đồng nghiệp. Họ cũng phát hiện những trường hợp tương tự khác. (theo Nguyễn Sương)

Xuân Mai tổng hợp chuyển tiếp

KINH DỊ : NGƯỜI YÊU MA

Logo kinh di 1

Tr thap nhang 1“NÀNG MA”

GẦN ĐỒN CHU HẢI

– Chu Tất Tiến

Năm 1967. Hải đang làm huấn luyện viên chất nổ tại trại huấn luyện đặc biệt tại Cát Lở, Vũng Tầu. Trại của Hải nằm sát biển, phía sau là rừng thông. Vì thông mọc trên cát biển, nên không dầy như các rừng thông trong đất liền, nhưng cũng thỉnh thoảng có vài chú nai đi lạc vào đây, ngơ ngác nhìn những người chiến đấu âm thầm, không quân phục như lính chính quy, đang ngày đêm miệt mài tập luyện những phương pháp gài mìn, phá mìn, dăng dây nổ, tập phá vỡ một cây cầu hay hủy diệt một cơ sở.

Những buổi tối buồn, nghe gió thổi qua rừng thông xào xạc, Hải ngồi bó gối, nhìn ra biển, và chợt thấy nhớ nhà, nhớ Ân, người con gái nhỏ bé như chim chích, nhưng cặp môi thì thơm ngọt hơn đường. Ân bây giờ chắc đang lanh chanh, lách chách nói chuyện với mấy người bạn cùng sở làm, cùng thuê chung một căn phòng nhỏ ngoài Vũng Tầu. Chắc cười vui lắm ? Còn Hải, ngồi đây, lặng lẽ buồn một mình, tuy muốn phóng lên chiếc xe Honda mà bay về Vũng Tầu, đón Ân chạy một vòng quanh Núi Lớn, Núi Nhỏ, chờ sóng biển đập vào bờ đá, bắn ướt cả quần áo của mấy kẻ chạy xe ngang qua. Nhất định Ân sẽ bị ướt ! Nhất định nàng sẽ rú lên, rồi ôm sát lưng Hải thêm nữa, để Hải thấy cả một mảng lưng mình ấm nồng lên.

Tr Thanh nien 2Trời ! Đã quá ! Nhưng thế nào Ân cũng cấu Hải vài cái vào mạng mỡ, để Hải phải uốn éo né tránh, và như thế cả hai đứa lại cọ sát nhau hơn, ấm áp hơn.

Hôm nay, cũng thế. Hải cũng ngồi bó gối nhìn ra biển, nhưng lòng anh lại lao xao hơn những đợt sóng kia. Vì môt biến cố mới xẩy ra với Hải, còn nóng bỏng trong lòng anh, nóng đến nỗi Hải tưởng như mình sắp bốc cháy ! Hôm qua, đi công tác xa, quá Bà Rịa, về phía Chu Hải, vì công tác khó khăn, chưa giải quyết xong, anh đã phải ngủ lại một đêm tại một nhà dân gần một đồn lính nghĩa quân, nằm khoảng giữa Chu Hải và Bà Rịa. Anh chọn nơi này làm chỗ nghỉ chân, vì tương đối vị trí cao ráo, có thể nhìn ra chung quanh dễ dàng, trường hợp có du kích tấn công thì cũng có thể tự bảo vệ mình.

Sau khi quan sát từng ngôi nhà, anh chọn căn nhà xa khuất nhất, vì ở đấy có một khoảng sân rất rộng, nếu ở trong nhà nhìn ra ngoài thì thấy tất cả mọi chuyển động trước khi có kẻ địch muốn xông vào nhà. Hải hài lòng bước lại, gõ cửa. Không một tiếng trả lời. Anh lại gõ, gõ thêm vài lần nữa. Mãi sau mới có tiếng bước chân tới cửa. Môt giọng già lão cất lên:

– Ai đó dzậy ?

Hải nói nhẹ nhàng :

– Cháu đây ! Cháu là Hải, lính đi công tác. Cháu muốn xin bác cho cháu ngủ đỡ qua đêm.

Tiếng cửa lạch cạch. Cánh cửa gỗ mở ra. Một bà cụ chừng sáu, bẩy chục tuổi, nhưng ốm yếu, nhỏ bé, nhăn nhúm, nghiêng đầu ra, nhìn anh. Hải mỉm cười:

– Thưa bác, cháu lỡ đường, xin ngủ một đêm rồi mai cháu đi sớm.

Bà cụ nhìn anh thật lâu như để quan sát kỹ càng người mới đến xem có phải kẻ xấu không. Khi thấy anh lịch sự, bà cụ nói nhỏ:

– Ngủ thì ngủ được ! Nhưng không có phòng !

Tr ba gia 13Hải cười :

– Cháu là lính mà ! Ngủ đâu chẳng được. Bác cho cháu mượn một cái chiếu thôi là đủ. Cháu ngủ dưới đất.

Bà cụ lắc đầu :

– Ngủ dưới đất.. lạnh ! Bịnh ! Mà ngủ trong phòng thì không được. Không còn phòng trống. Nhà tui có hai vợ chồng. Ồng bịnh nằm trỏng.

Nhìn quanh nhà, thấy căn phòng giữa, nơi bà cụ mới bước ra còn mở cửa, lại chợt liếc thấy ở góc nhà, trước lối ra phía sau có một căn phòng đóng kín, Hải vội vã nói:

– Thế còn cái phòng kia ? Có ai trong đó không ?

Bà cụ chợt tái mặt, lắc đầu:

– Không được đâu ! Không được đâu !

Hải thắc mắc :

9 Ma de 6– Sao vậy, bác ? Cháu thấy cửa đóng mà ?

Vừa lắc đầu, bà cụ dợm quay mình bước vào. Hải vội vã, chụp tay bà cụ, năn nỉ :

– Bác ! Bác cho cháu ngủ đỡ 1 đêm thôi. Sáng mai cháu đi sớm mà !

Bà cụ nhìn lại Hải, thở dài :

– Không phải tôi không muốn cậu ngủ trong đó, nhưng vì tôi không muốn ai vào… Căn phòng đó…

Hải chộp lấy cơ hội:

– Bác đừng ngại. Cho dù phòng có bé, có chật, tối nữa, cháu vẫn ngủ được. Bây giờ trễ quá rồi, cháu không thể đi lanh quanh đây được !

Thấy vẻ mặt đau khổ của Hải, bà cụ suy nghĩ một lúc rồi gật đầu :

– Vậy.. cậu trách nhiệm nha ! Tôi đã nói là có thể gặp khó khăn đấy !

Hải cười dòn :

– Có gì là khó khăn với cháu đâu ! Bác yên chí.

Nói xong, không chờ bà cụ trả lời, anh bước vội vào nhà, đi thẳng tới căn phòng nhỏ, mở cửa nhòm vào. Bà cụ nhìn theo anh, lắc đầu, thở dài.

9 Ma de 1Hải bước hẳn vào trong phòng. Anh bật công-tắc điện. Một ngọn đèn vàng vọt sáng lên. Căn phòng trống trải, chỉ có một cái giường nhỏ, chăn gối còn gọn gang. Bên cạnh là một cái tủ gỗ không lớn lắm. Kế bên cửa sổ là một cái bàn gỗ. Thế thôi. Không có đồ đạc chi nữa. Anh vui quá ! Thế thì tốt rồi ! Hải đi ra cửa, tìm lối ra sau, đi tiểu. Ngoài vườn tối thui. Những bụi chuối cọt kẹt vào nhau, vang một âm thanh ớn lạnh. Anh tiểu đại ra môt góc vườn, rồi vào nhà, gài cửa sau lại. Thôi, đi nghỉ sớm, mai dậy sớm. Hải vào phòng, với tay tắt điện rồi rút chiếc đèn pin nhỏ trong túi ra, dò đường đến chiếc giường, rồi lăn ra, nhắm mắt ngay. Thói quen anh vẫn vậy. Muốn ngủ là ngủ liền.

Không biết là bao lâu, anh chợt thấy lành lạnh bên cạnh mình. Lạnh quá ! Như nước ! Theo phản xạ, anh chồm dậy, môt tay mò vào bụng, định rút súng, một tay rút chiếc đèn pin ra. Nhưng bất ngờ, từ trong bóng tối có một bàn tay ôm cứng lấy bụng Hải… Anh giật mình, định xô cái cánh tay đó ra, nhưng tự nhiên, chỉ trong một thoáng, người anh mất hết sức lực ! Hải không điều khiển được cánh tay mình nữa ! Cơ thể anh nhũn ra.. Anh cố mở to mắt nhìn chung quanh, chỉ thấy lờ mờ có một khuôn mặt trắng muốt, một làn tóc xõa có hương bồ kết, và một bộ ngực đầy đang áp sát vào anh..

Cái gì thế này ? Hải hoang mang tự hỏi, và cố hết sức, một lần nữa, đẩy cánh tay lạnh băng kia ra.. nhưng không.. không được.. Anh cảm thấy như mình sắp chết. Hơi thở anh ngắn ngủn. Tim anh như bị nghẹn. Hải muốn la to lên mà cũng không mở miệng được… Anh chỉ thấy mình mê đi.. mê đi… dưới vòng tay lạnh ngắt kia. Và, trong một ý thức lờ mờ, anh thấy mình bị ai lột trần truồng, rồi bất ngờ, tê dại đi. Một cảm giác cực khoái bỗng bùng lên làm anh muốn rên rỉ… rên rỉ…và anh ngất đi…

9 Ma de 2Tỉnh dậy khi ánh sáng mặt trời ban sớm chiếu qua khe cửa, Hải cố nhấc đầu lên dù mỏi mệt vô cùng. Tay chân anh bải hoải, y như chạy đoạn đường chiến binh khi xưa. Anh ráng ngồi dậy, và bàng hoàng thấy mình trần truồng thật ! Dấu vết ân ái còn đây… Không phải là mơ ! Anh nhìn ra chung quanh. Mọi vật vẫn không thay đổi. Cái tủ.. cái bàn.. cái giường.. gối, chăn… Cửa vẫn đóng ! Hải không còn biết suy nghĩ gì nữa, anh lảo đảo mặc quần áo vào và đi ra cửa.

Căn phòng khách vẫn trống trải. Cửa phòng hai ông bà cụ chủ nhà vẫn đóng kín. Anh nhẹ bước quanh phòng, chợt một vật đập vào mắt anh, làm anh giật mình ! Trên chiếc bàn thờ, nhang tàn khói lạnh, một bức hình môt người con gái nhìn thẳng vào mặt anh ! Trời ! Da anh bỗng nổi gai cùng khắp ! Tay chân anh tê dại đi !  Đôi mắt này, đôi môi này, mái tóc xõa này.. sao quen quá ! Sao giống hệt như .. hình ảnh đêm qua ! Mà.. cặp mắt kia sao cứ xoáy vào anh, cuốn hút, hút anh bước tới, bước tới nữa, nữa… cho đến khi anh đứng sát vào cạnh chiếc bàn thờ.. đôi mắt vẫn sâu thăm thẳm, cuốn quít lấy anh.

Tuy đã từng vào sinh ra tử nhiều lần, với những công tác đặc biệt, nhưng lần này, anh thấy mình run sợ, hãi hùng hết sức. Hơi thở anh mệt nhọc. Anh mơ màng thấy mình với tay lên khung hình.. Mơ màng thấy mình nhấc tấm hình lên, áp sát vào mặt mình và anh hôn nhẹ lên đôi môi kia… và hình như khóe môi có vẻ mỉm cười…

Kẹt… kẹt ! Hải giật mình nhìn ra sau. Bà cụ thong thả bước ra, nhìn thấy anh đang cầm tấm hình, cụ sững người lại môt chút rồi chép miệng, thở dài, nói như thì thào :

9 Ma 1– Con… gái tôi…đấy ! Số nó yểu mệnh ! Chết được 3 năm rồi !

Hải cố nén những cảm xúc đang dâng trong lòng, hít một hơi dài rồi hỏi :

– Bác.. bác… Làm sao mà cô bé ..

Anh không nói được chữ “chết”.

Bà cụ chậm rãi trả lời :

– Số nó vô phúc ! Số tôi vô phúc ! Đang sắp sửa lấy chồng thì bị.. một tên xông vào.. lôi ra sau nhà làm bậy. Nó nhục quá ! Treo cổ  chết !

Rồi chỉ tay vào căn phòng mà Hải mới bước ra, bà nói :

– Đó ! Phòng nó đó ! Từ khi nó mất, tôi không cho ai bước vào. Không hiểu sao, tôi lại cho cậu vào.. Có lẽ thấy cậu tử tế…

Ngưng lại một lúc, bà tiếp :

– Ba nó muốn nổi cơn điên.. rồi bị phong giật, bây giờ nằm hoài, không đi lại được… như què quặt rồi… Còn cái phòng đó, bỏ hoang, thỉnh thoảng tôi có bà con ở tạm nhưng không ai ở được 2 đêm. Chỉ một đêm là ngày hôm sau, chạy như bị ma đuổi ! Chẳng hiểu chuyện gì ! Tôi chỉ đoán có chuyện gì ở trỏng ! Tôi không muốn cậu gặp khó khăn là vì thế..

Rồi bà cụ chùi mắt, quay lưng bước ra cửa sau, vừa đi vừa lẩm bẩm :

9 Ma de 4– Con ơi ! Con…

Hải đứng lại một mình, chới với ! Một lúc sau, anh cố lê bước ra sau, chào bà cụ đang lọm khọm tưới mấy cây cải.. Về đến trại, anh lẳng lặng đi vào giường, nằm vật xuống, không chào ai. Hiểu, bạn thân vẫn nằm gần anh, la lên :

– Ê, tụi mày ! Lại coi thằng Hải này ! Nó bị ma hành hay sao mà không mở miệng ra được !

Mấy tên bạn xúm lại, chọc ghẹo. Anh gạt đi, bảo “để tao ngủ chút ! Mệt quá!” rồi quay mặt vào trong tường, nhắm mắt và nhớ đến cặp mắt tròn nhìn xoáy vào mắt anh.. Đôi mắt sâu thăm thẳm, như một giếng nam châm, hút anh, hút anh… rơi xuống cơn cực khoái lạ lùng…

Mấy hôm sau, Hải lại tình nguyện đi công tác nữa, và cũng vẫn vùng hoạt động khi trước. Anh kiếm cớ ở lại đêm để lại đến căn nhà ma kia nữa. Không hiểu sao từ khi ngủ lần đầu trong đó, tới giờ, người anh cứ như mụ đi, không còn suy nghĩ được gì chính xác nữa cả vì trong trí anh chỉ có đôi mắt hun hút kia và vòng tay lạnh ngắt… Chiều hôm đó, Hải gõ cửa, và khi bà cụ nhìn thấy Hải thì không nói gì, lẳng lặng mở cửa cho Hải vào, như là đã có lệnh của ai đó. Anh bước tới bàn thờ, nhìn thẳng vào đôi mắt như thôi miên kia và thì thào :

– Tối nay..  đêm nay… nhé !

Hình như đôi môi kia hơi hé mở, cười nhẹ.

Đêm xuống, Hải đã ngồi trên ghế chờ đợi từ lâu. Anh không nhắm mắt mà nhìn thẳng vào bóng tối trước mặt, và lắng nghe từng tiếng động ban đêm. 9 Ma de 3Tiếng thạch sùng tặc lưỡi, tiếng lá chuối sau nhà rì rào, tiếng dế kêu âm ỉ… Người anh căng ra như dây đàn lên quá cỡ. Máu anh chẩy rậm rật trong thân. Hai bàn tay nắm chặt lại để trên đầu gối.

Một tiếng đồng hồ trôi qua. Rồi hai tiếng… Buổi chiều ở làng quê tối sớm nên chờ đến nửa đêm thì rất lâu.. Hải vẫn ngồi, im lặng. Trong phòng chỉ nghe tiếng anh thở dài…

Mãi mãi, không thấy gì chuyển động. Nhưng hình như… hình như có ai đang nhìn mình ?? Hải cảm thấy như thế. Anh vội quay ra sau, nhưng chẳng thấy gì. Bóng tối vẫn tràn lan càng lúc càng đậm đặc. Vẫn có cảm giác có người đứng sau lưng. Anh lại quay lại thật nhanh.. thì vừa lúc ấy.. một sợi tóc dài từ trên rơi xuống mặt anh.. Không ! Một lọn tóc.. Rồi nguyên một vầng tóc, rồi một khuôn mặt trắng toát hiện ra. Đôi mắt sáng trong bóng tối như mắt cọp! Anh rùng mình, ớn lạnh. Lạnh thật! Anh thấy toàn thân lạnh ngắt khiến anh không cử động được, gần như không thở được.

Từ từ, chầm chậm… một bóng người con gái trắng não nề hiện rõ dần.. Thân thể nàng trắng môt mầu trắng kinh người, chưa bao giờ thấy. Người con gái nhích tới, đưa bộ ngực đầy tròn sát vào mặt Hải, hai tay nàng choàng lấy vai chàng… Tim Hải như ngừng đập… Anh có cảm giác mình sắp ngất đi, nhưng vì đã chuẩn bị tinh thần sẵn, 9 Ma de 5anh cố nắm chặt hai bàn tay lại để giữ khí lực không tuôn ra các đầu ngón tay.

Theo kinh nghiệm tâm lý, Hải biết người con gái này, khi còn sống cũng có những đam mê thể xác, nhưng vì bị ràng buộc vào luân lý, nên nàng cố kềm hãm. Chợt đến khi bị hãm hiếp vội vã, nàng chưa thỏa mãn, và vì hận rằng trinh tiết của mình lại bị lấy đi bởi môt tay phàm phu tục tử, không phải người trong mộng, nên nàng uất ức mà tự tử. Sau khi chết, hồn nàng không chịu đầu thai, mà lang thang tìm kiếm trên thế gian cái cảm giác tuyệt vời của yêu đương trong bóng hình môt người trai tráng đẹp đẽ như trong mộng. Những người đến trước Hải đều không đạt được yêu cầu,nên nàng làm cho họ sợ mà bỏ chạy. Nhưng khi gặp Hải, thì hầu như ước nguyện đã đạt, nàng hiện ra yêu đương với chàng say đắm.

Vì suy nghĩ như thế, nên Hải cố hít một vài hơi dài, cho bình tĩnh lại, và sau khi hơi hoàn hồn, thì anh bắt đầu vuốt ve cái hồn ma lạnh ngắt của nàng một cách dịu dàng. Không ngờ chàng lại cư xử nhẹ nhàng như thế, hồn ma không tấn công Hải nữa mà nhẹ nhàng êm diu dưới bàn tay chàng. Và Hải đã yêu nàng với những cảm giác tuyệt vời mà trong đời chàng chưa có được… Sau đó, anh đi vào một giấc ngủ thật say.

Sáng hôm sau, trước khi đi, anh đứng trước tấm hình nàng trên bàn thờ và thì thầm

Chu Tat Tien– Anh sẽ trở lại. Nhất định.

Cặp mắt trong tấm hình hơi nhích lên, và đôi môi hơi mỉm cười..

Sau đó, Hải vẫn tiếp tục công tác và đã kiếm cớ trở lại nơi ấy vài lần. Bạn bè thấy chàng giờ đây hoàn toàn ít nói, chỉ thỉnh thoảng lẩm bẩm điều gì đó, nên cho rằng chàng bị bệnh tâm trí. Nhưng khi anh em muốn anh đi khám bệnh, anh cực lực từ chối. Và một lần năm 1969, Hải đã đi và không thấy trở lại…. Bạn bè anh vẫn còn nhớ tới cặp mắt anh trước khi đi lần cuối : một cặp mắt trắng dã, như không có con ngươi. (truyện của Chu Tất Tiến)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

NHỮNG CHIÊU TRẢ THÙ

NGƯỜI TÌNH KINH DỊ NHẤT

Khi yêu, con người ta sẵn lòng làm những điều lãng mạn điên rồ nhất cho nhau. Đến lúc hận tình, họ lại cũng “sáng tạo” đến không ngờ trong các chiêu trò trả thù khiến đối phương phải khóc dở mếu dở.

Khi nữ nha sĩ… nhổ sạch răng người yêu cũ

Trong trường hợp này không biết phải trách người phụ nữ quá nhẫn tâm hay cười cợt gã đàn ông quá… đần độn.

Số là chỉ mới đá cô người yêu cũ là nha sĩ Anna Mackowiak để chạy theo bóng hồng mới được vài ngày, anh chàng 45 tuổi Marek Olszewski ở Ba Lan lại lò dò quay lại phòng khám của nàng để… điều trị chiếc răng sâu.

Hệ quả là sau khi cho người “tình cũ” 1 liều thuốc mê khá mạnh, khiến anh ta ngủ say như chết, kẻ hận tình cứ thế mà thong thả nhổ từng chiếc răng của “chàng” ra, cho đến cái cuối cùng.

Khi tỉnh dậy, Marek thấy miệng của mình đã được băng bịt kín kèm theo cảm giác… trống vắng là lạ thế nhưng cô người yêu cũ đã lập tức trấn an anh rằng đó chỉ là tác dụng phụ của thuốc gây tê.

Trở về nhà và yên tâm ngủ ngon đêm ấy, thế nhưng sáng ngày hôm sau khi tỉnh dậy, mở miếng băng che miệng rồi nhìn vào gương, Marek không thể tin vào mắt mình được nữa. Anh chàng đẹp mã giờ đây móm mém như 1 ông già, chỉ có lợi chứ không còn răng.

Ngay lập tức, Marek Olszewski khởi kiện cô người yêu cũ trong một vụ án hi hữu và hài hước nhất từ trước đến nay tại thành phố Wrocław này.

Nữ nha sĩ thất tình nói : “Tôi đã cố tập trung vào công việc của mình và không để cảm xúc lấn át, nhưng khi nhìn anh ta nằm đó, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là : “Thằng khốn !”, và tôi quyết định nhổ sạch răng hắn”.

Sau khi sự việc bị phanh phui, Anna Mackowiak không những bị tước giấy phép hành nghề mà còn phải hứng chịu hình phạt có thể lên đến 3 năm tù giam.

Còn kết cục cho “kẻ phụ tình” Marek Olszewski thì cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Nếu không muốn phải… húp cháo suốt đời thì anh chỉ còn cách là trồng lại cả hàm răng giả, mà điều này có thể tiêu tốn một gia tài kha khá.

Chưa hết, cô người yêu mới cũng vội vã “đá” chàng với lí do : “Chẳng thể yêu nổi một người đàn ông không có … răng”.

Hận tình, chồng cũ “mách” bố mẹ vợ chuyện con gái họ bị đồng tính

Khi hôn nhân tan vỡ và hai vợ chồng đang tranh giành quyền nuôi con, anh đã gửi cho bố mẹ vợ bức ảnh con gái họ trong trạng thái khỏa thân đang “quấn quýt” với người tình đồng tính của mình.

Một khi đã bị phụ bạc thì nhà khoa học hay kẻ bán dạo cũng đều chăm chăm vào một mục tiêu duy nhất là trả thù mà thôi.

Tomasz Dyl, 35 tuổi, một nhà nghiên cứu tại trường đại học danh tiếng Cambridge mới bị vợ cũ kiện ra tòa vì tội quấy rối gia đình cô.

Khi hôn nhân tan vỡ và hai vợ chồng đang tranh giành quyền nuôi con, anh này đã gửi cho bố mẹ vợ bức ảnh con gái họ trong trạng thái khỏa thân đang “quấn quýt” với người tình đồng tính của mình. Tiện thể, Tomasz cũng email bức ảnh này cho vợ cũ là Olga Kunka-Dyl với lời đe dọa :

“Trước khi định hủy hoại danh tiếng của tôi, cô làm ơn nghĩ kĩ xem điều đó có đáng để trả giá bằng việc cho toàn bộ gia đình và hàng xóm của cô xem bức ảnh này không ?”.

Sau khi nhận được bức ảnh đó, cha mẹ của Olga đã bị shock đến mức sức khỏe suy sụp trầm trọng. Được biết anh chàng còn “khủng bố tinh thần” vợ cũ bằng hàng loạt thư từ, cuộc gọi và tin nhắn đe dọa.

Trước tòa, Tomasz biện hộ rằng mục đích anh gửi bức ảnh đó cho gia đình cô chỉ là để chứng minh không phải anh bỏ vợ con theo người phụ nữ khác mà chính mối quan hệ bất chính kì quái này của Olga là nguyên nhân khiến hạnh phúc gia đình tan vỡ.

Đem vợ lên mạng… bán đấu giá vì ghen tuông

Sau 26 năm chung sống và có với nhau 2 mặt con, một ngày đẹp trời, anh chàng Paul Osborn ở Anh Quốc vô tình mở hộp thư của vợ là Sharon ra và phát hiện bí mật động trời về chuyện ngoại tình của cô ta với gã đồng nghiệp Richard.

Họ liên tục thư từ qua lại, nói với nhau những lời yêu đương mặn nồng và thậm chí còn lên kế hoạch lãng mạn cho tương lai. Điên tiết, Paul thu dọn hết quần áo của vợ, tống vào vali rồi đuổi cô ra khỏi nhà.

Tuy nhiên, 3 tuần sau, khi cơn giận đã nguôi ngoai, anh lại nhận ra mình vẫn còn yêu vợ và đã quen với việc luôn có cô ở bên. Thêm vào đó, thương 2 đứa con nheo nhóc và chẳng muốn làm tan nát gia đình, anh đồng ý tha thứ cho Sharon, để cô được quay về nhà.

Ấy thế mà chị vợ lăng nhăng vẫn chưa “chừa”, chỉ 1 tuần sau, Paul lại phát hiện ra Sharon vẫn tiếp tục thư từ qua lại với tình nhân. Trong cơn tức giận, lại biết mình chẳng đủ can đảm để ly hôn, ông chồng nhu nhược quyết định trả thù.

Anh đăng lên trang web bán hàng trực tuyến lớn nhất thế giới ebay bức ảnh vợ mình trong trạng thái vô cùng thiếu duyên dáng : vừa ngoáy mũi vừa cười nhe răng. Paul quyết định bán đấu giá… vợ với giá khởi điểm là … 1 xu, kèm theo dòng miêu tả đầy cay đắng : “Đây là bà vợ dối trá của tôi, sau 26 năm chung sống đã ngoại tình với 1 đồng nghiệp nam. Đừng ai trả giá cho cô ta vì cô ta chẳng đáng giá 1 xu”.

Ấy thế mà, “món hàng” có 1 không 2 này bỗng chốc trở nên cực kì nổi tiếng, thu hút được sự chú ý của cư dân mạng khắp thế giới và được trả giá lên đến… 500 bảng Anh. Ân hận trước vụ “lùm xùm” mà mình đã gây ra, Paul cuối cùng quyết định gỡ bỏ mẩu rao vặt bán đấu giá vợ này.

Tuy nhiên sự việc đã quá muộn vì toàn bộ những thông tin cá nhân của Sharon như tên tuổi, nơi làm việc và số điện thoại công ty đều đã bị tiết lộ và cô vợ không ngớt bị quấy rầy bởi những kẻ rỗi việc. (theo Đời sống & Pháp luật)

Xuân Mai chuyển tiếp

SÁT THỦ GỐC VIỆT

Logo chem gio

Quay phimPHIM RA RẠP XƯA & NAY

Nhớ chuyện xưa, tức trước tháng 5/1975. Các nhà sản xuất hay phát hành phim ở miền Nam Việt Nam, muốn chiếu ở rạp Rex đều phải tuân thủ một nguyên tắc, đưa phim đến nhà ông Ưng Thi chủ rạp, có nhà riêng ở đường Tú Xương Q1 để duyệt phim hay dở ra sao, mới chấp thuận cho ra rạp hay không.

Cuối năm 1974, em bà Kỳ (tức bà Đặng Tuyết Mai) là đạo diễn Đặng Trần Thức (ĐTT) có bằng cấp về ngành nghệ thuật thứ bảy này từ Paris về, mới làm xong cuốn phim Hè Muộn, muốn chiếu lần đầu tiên tại các rạp chiếu bóng thuộc loại A như Rex, Đại Nam, Quốc Tế lúc đó.

Biết nguyên tắc của rạp Rex, nên ĐTT đem phim đến nhà ông Ưng Thi chiếu, sau khi mời thêm ký giả kịch trường các báo đến xem lần chiếu ra mắt luôn.

Phim Hè Muộn quy tụ nhiều khuôn mặt tên tuổi của làng điện ảnh lúc bấy giờ như Kiều Chinh, Nguyễn Năng Tế chồng Kiều Chinh, Ôn văn Tài chồng Thanh Thúy, Như loan, Bội Toàn, Đoàn Châu Mậu, Hoàng Vĩnh Lộc… nhà quay phim hay nhất là Trần Đình Mưu. 3 He MuonĐây là một phim phóng tác theo tiểu thuyết có tên The Late Summer của một nhà văn Thụy Sĩ. Phim Hè Muộn cũng đoạt giải thưởng trong ngày Đại hội điện ảnh VN kỳ 5 (22/9/1974),

Bất ngờ sau khi chiếu duyệt phim, ông Ưng Thi phải lắc đầu từ chối không chấp nhận cho chiếu tại Rex vào dịp tết Ất Mão. Lý do “ban duyệt phim” của rạp là các tài xế, và những oshin của nhà ông, đều lắc đầu đáp “không hiểu phim muốn nói gì ?”, có lẽ ĐTT làm loại phim mang thể loại triết lý đã không phù hợp với tầng lớp người như tài xế, oshin của nhà ông Ưng Thi. Còn với đám ký giả thì sao ? đa số khen đạo diễn làm phim rất nghệ thuật từ diễn xuất, cảnh trí, âm thanh và hình ảnh, nhưng bố cục chuyển cảnh quá vội cũng như ít lời thoại quá, khiến người xem sẽ dễ chán. Nếu phim ra rạp sẽ rất kén khán giả, phải là người có học vấn cao, hay phải có tâm hồn triết lý thì mới cảm nhận được.

Khi gio

Tức thì Đặng Trần Thức phải cầu cứu đến ông anh rễ là tướng Nguyễn Cao Kỳ “nói chuyện” phải quấy với ông Ưng Thi mới xong. Nhưng với điều kiện trong ba ngày đầu phải đủ doanh thu thì phim mới được kéo dài chiếu trong dịp Tết Nguyên Đán Ất Mão.

Thế là từ 23 tháng chạp phim Hè Muộn bắt đầu được cho chiếu ở rạp Rex, và ngày 26 tháng chạp thì dừng chiếu. Lý do như đã nói, là không xuất chiếu nào khán giả đủ nửa rạp với 1200 ghế.

Còn chuyện nay, cái tên ca sĩ Khỉ Gió hay xưng Ông với khán thính giả, đang xuống cấp nên hết nhảy qua kịch truyền hình, SG Hiep si mulàm giám khảo game show nay lại nhảy ra làm phim nhựa để đánh bóng lại tên chăng ?! Hình như là phim mang tựa “Hiệp sĩ… Khỉ Gió” gì đó. Cũng như phim Hè Muộn, mới ra rạp được vài ngày đã bị chủ rạp cho dừng chiếu. Các fans cũng phải “bó tay” không dám mua vé vào xem ủng hộ

Nếu phim có nghệ thuật từ cốt truyện đến diễn xuất thì không nói làm gì, đàng này nghe nói phim tệ hơn vợ thằng Đậu,và tệ hơn cả phim truyền hình ! Vậy mà tên ca sĩ Khỉ Gió còn nổ là phim làm chỉ cỡ 500K sẽ bán đứt 2,5M. đúng là trò khỉ của tên Khỉ Gió.

Hiệp Sĩ Mù (chém gió)

Logo kinh di 1

9 Sat thu 1HÀNH TRÌNH TỘI ÁC

CỦA TÊN SÁT THỦ

Trước khi đọc xin xem đoạn phim dài 1’10” (phim diễn gỉải bằng tiếng Anh)

http://youtu.be/FEAZl6QOyK0

Sinh ra tại Sài Gòn, lớn lên tại Pháp và mang trong mình dòng máu lai Việt – Ấn, Charles Sobhraj thường xuyên đi lại giữa châu Âu và châu Á để thực hiện tội ác “còn hơn cả trong phim”.

Charles Sobhraj là cái tên đi vào phim ảnh như một trong những sát nhân nổi tiếng nhất thế giới với một loạt các biệt danh như “sát nhân bikini”, “kẻ đào tẩu”, “người rắn”. Đặc biệt, dù đang thụ án tại nhà giam nhưng y vẫn được nhận hàng triệu USD tiền bản quyền từ các nhà xuất bản hoặc hãng phim lớn khi người ta dựa vào cuộc đời y làm mẫu cho những tác phẩm đình đám.

Sobhraj sinh ngày 6/4/1944 tại Sài Gòn, lớn lên tại Pháp, là con ngoài hôn thú của một người phụ nữ Việt Nam và một thợ may Ấn Độ. Là kẻ lừa đảo, trộm cắp, buôn ma túy và giết người hàng loạt nhưng cuộc đời phiêu bạt cùng những cuộc đào tẩu chỉ có trong tiểu thuyết giúp cho “sát nhân bikini” thành ngôi sao của giới truyền thông.

Bằng cách “bán” những câu chuyện cuộc đời ly kỳ của mình cho báo chí, nhà làm phim… Sobhraj có thừa tiền để sống cuộc sống vương giả đáng mơ ước ngay trong tù.

Tuổi thơ dữ dội

Ngay từ khi Sobhraj vừa mới cất tiếng khóc chào đời, cha đẻ của cậu dứt áo ra đi, bỏ lại mẹ bơ vơ một mình ôm con khóc mỏi mòn. Tại Sài Gòn, cậu bé con lớn lên trong sự thờ ơ của mẹ và thiếu hơi ấm của cha. 9 Sat thu 6Mẹ cậu, bà Song luôn cho rằng chính Sobhraj là nguyên nhân gây rạn nứt tình cảm, khiến cha cậu bỏ rơi bà.

Chẳng lâu sau, bà Song gặp và kết hôn với một sỹ quan người Pháp đồn trú tại Đông Dương. Ông Alphonse Darreau đồng ý trở thành cha dượng của Sobhraj và đưa mẹ con cậu sang Pháp nhưng không cho cậu bé lấy tên mình.

Những năm tháng tuổi thơ tiếp theo của Sobhraj gắn liền với thành phố cảng Marseilles của Pháp. Thời gian đầu, cha dượng đối xử rất tốt, yêu thương cậu như con ruột. Nhưng mọi sự thay đổi kể từ khi bà Song sinh hạ đứa con ruột đầu tiên cho ông. Càng ngày, cậu bé càng cảm thấy cô đơn, lạc lõng. Đã không còn được quan tâm, cậu bé trở thành người thừa trong ngôi nhà ấy.

Như để đáp trả lại sự thờ ơ ấy, cậu nhóc Sobhraj tìm đủ mọi cách để gây sự chú ý. Giống như suy nghĩ của nhiều đứa trẻ khác, Sobhraj thà bị ghét bỏ còn hơn bị lãng quên. Cậu cố tỏ ra ngang bướng và ương ngạnh, phá phách mọi thứ chỉ mong được bố mẹ để mắt tới.

Ở nhà, Sobhraj là một đứa trẻ ngỗ ngược, tới trường, cậu là một học sinh cá biệt.  Dù được đánh giá là một cậu bé thông minh, nhưng Sobhraj thường xuyên trốn học. Nếu có tới trường, cậu cũng quậy cho tới lúc bị thầy cô tống cổ ra ngoài mới thôi.

Có một điểm kỳ lạ, dù bị cha ruột bỏ rơi từ lúc mới sinh, nhưng Sobhraj vẫn luôn tôn thờ ông như một người hùng. Càng cảm thấy lạc lõng ở Pháp, mơ ước được tới phương Đông để tìm cha càng cháy bỏng trong cậu.

Không ít lần người ta thấy một cậu bé loắt choắt đang cố len lỏi xếp hàng ở bến cảng Marseilles để trốn lên tàu tới Đông Dương. Thông thường, Sobhraj bị chặn lại ngay từ cửa soát vé nhưng cũng có khi cậu lẻn lên được tàu lênh đênh giữa biển mới bị phát hiện và bắt trả về nhà. Không biết bao nhiêu lần mẹ và cha dượng lại phải nộp tiền để bảo lãnh Sobhraj.

Lần đầu tù tội

Nhiều người cho rằng, những chấn thương tâm lý từ thời thơ ấu chính là động cơ dẫn tới hàng loạt những tội ác của Sobhraj sau này. Càng lớn Sobhraj càng trở nên bất trị. Bố mẹ ở Pháp quá chán nản và mệt mỏi về cậu. Năm 1963, khi Sobhraj bị bắt ở Paris vì tội trộm cắp, không còn ai đứng ra bảo lãnh cho cậu nữa. Chưa đầy 19 tuổi, Sobhraj lần đầu tiên ngồi tù. Cô đơn, lạc lõng, sống chết chẳng ai quan tâm, 9 Sat thu 2Sobhraj đâm ra oán hận gia đình và xã hội. Cậu nung nấu một quyết tâm sẽ phải làm điều gì đó để một ngày những người ruồng bỏ cậu sẽ phải hối hận.

Charles Sobhraj phải ngồi “bóc lịch” 3 năm trong nhà tù Poisy khét tiếng ở Pháp. Cậu nhanh chóng thích nghi và hòa nhập với cuộc sống tàn bạo và khắc nghiệt tại đây. Dù mang trong mình dòng máu châu Á với dáng người nhỏ con, cậu bị không ít “ma cũ” hằm hè, nhưng Sobhraj biết tận dụng vài món karate học được để tự vệ.

Thái độ khôn ngoan và tài ăn nói của Sobhraj đem đến cho cậu nhiều đặc ân ngay trong nhà tù. Không chỉ kết thân được với các đại ca có “số má” trong nhà giam, cậu còn lấy lòng được các quản ngục. Được tin tưởng giao cho giữ các sổ sách ghi chép trong nhà giam, Sobhraj  không phải làm việc nặng nhọc và được đi lại tự do trong nhà tù.

Đặc biệt, Sobhraj ngay lập tức thu hút được sự chú ý của Felix d’Escogne, nhà hảo tâm giàu có thường đến thăm nom các tù nhân, giúp họ chuyển thư từ hoặc giải quyết một số vấn đề pháp lý. Người đàn ông này được coi như vị ân nhân và có vai trò quan trọng trong cuộc đời Sobhraj sau này.

Charles Sobhraj đủ khôn ngoan để nhận ra rằng phải tiếp cận và kết thân với Felix. Chẳng mấy chốc 2 người trở nên thân thiết. Felix thường xuyên mang sách, báo đến cho Sobhraj đọc, khích lệ động viên cậu cải tạo tốt. Thậm chí Felix còn tìm đủ cách để Sobhraj hòa giải với gia đình.

Charles Sobhraj được ân xá sớm. Ra tù, cậu chuyển đến sống trong ngôi nhà sang trọng của Felix. Tại đây, Sobhraj bắt đầu chạm tay vào cuộc sống của giới thượng lưu Pháp. Cậu làm quen và kết thân với những gia đình giàu có nhất nhì Paris lúc đó. Nhưng cuộc sống xa hoa đó không làm chết đi con người trộm cướp của Sobhraj. Cậu nhanh chóng quay lại con đường cũ, hoạt động khôn khéo và tinh vi hơn. Chẳng lâu sau, Sobhraj trở nên giàu có nhờ các vụ lừa đảo và trộm cắp trót lọt.

9 Sat thu 4Charles Sobhraj đang “chân trong chân ngoài” giữa 2 thế giới khác biệt. Một bên là thế giới hào nhoáng sang trọng cùng người bạn tốt Felix, còn một bên là thế giới đen tối hơn – thế giới tội ác ngầm ở Paris – cuộc sống đích thực của Sobhraj.

Lừa cưới được tiểu thư xinh đẹp và danh giá Chantal nhưng cuộc đời Sobhraj không hề viên mãn mà ngược lại, y kéo cả vợ con lao vào vòng xoáy “tình, tiền, tù, tội” nơi đất khách quê người.

Trong thời gian sống cùng Felix d’Escogne, Charles Sobhraj gặp Chantal, một thiếu nữ xinh đẹp sinh ra trong một gia đình thanh thế thuộc chính phủ Pháp. Với tài ăn nói cùng vẻ ngoài giàu có, kẻ lừa đảo Sobhraj nhanh chóng “hớp hồn” Chantal. Cô gái trẻ mê mệt với câu chuyện về những chuyến viễn dương phương Đông và gia đình giàu có tại Sài Gòn mà Sobhraj bịa ra.

Trốn chạy cùng người vợ danh giá

Cái đêm Sobhraj quyết định cầu hôn với Chantal là một đêm đen đủi đưa hắn trở lại nhà tù lần nữa. Sobhraj ăn cắp một xế hộp đưa người tình tới một sòng bạc sang trọng. Tại đây, hắn thua bạc, hàng ngàn france trong túi không cánh mà bay. Hắn điên rồ, phóng xe như điên cho tới khi Chantal phải bằng lòng với lời cầu hôn của hắn. Tuy nhiên, cũng đúng lúc ấy, tiếng còi cảnh sát hú inh ỏi đằng sau. Trốn chạy không được, Sobhraj buộc phải quay lại nhà tù cũ “bóc lịch” thêm 8 tháng vì tội ăn cắp xe.

Dù vậy, Chantal vẫn một lòng tin tưởng, ủng hộ người yêu. Cô bất chấp sự phản đối kịch liệt của gia đình để đứng ra bảo vệ và chờ Sobhraj mãn hạn tù để kết hôn. Không lâu sau khi Sobhraj ra tù, một lễ cưới được tổ chức đơn giản với sự tham gia của đại diện 2 gia đình.

Khi cô vợ trẻ đẹp thông báo có thai cũng là lúc kẻ lừa đảo đội lốt đại gia đánh hơi được những vụ lừa đảo của mình sắp bị phanh phui. Hắn đủ tinh quái để biết rằng cảnh sát không sớm thì muộn cũng phát hiện ra hàng loạt các vụ làm séc giả trên toàn nước Pháp và vụ trộm cắp, lừa đảo các gia đình giàu có ở Paris do hắn chủ mưu.

9 Sat thu 5Charles Sobhraj quyết định đưa vợ rời châu Âu sang phương Đông trước khi bị tóm. Trên đường chạy trốn, họ lợi dụng và trộm cướp cắp tài sản của bất cứ ai làm bạn với họ. Cuối cùng, 2 người cũng đặt chân tới được Ấn Độ huyền bí và một bé gái kháu khỉnh chào đời tại đây.

Không khó khăn để vợ chồng Sobhraj hòa nhập với cộng đồng những người Pháp xa xứ sống tại đây. Trong những năm 1970, Sobhraj kết thân được với khá nhiều người giàu có và quyền lực. Hắn tận dụng mối quan hệ này để làm môi giới, buôn bán xe ăn cắp cho giới nhà giàu Ấn Độ và người châu Âu. Trong một thời gian dài, Sobhraj tiêu thụ trót lọt rất nhiều xe do chính tay hắn ăn cắp hoặc buôn qua tay xe ăn cắp từ Pakistan và Iran tuồn vào Ấn Độ.

Trong khi đó, cô vợ Chantal vẫn không biết về những hành động trộm cắp phi pháp của chồng. Nhiều lần, Chantal vô tình trở thành đồng bọn trong các phi vụ của hắn. Nhưng chồng đi biền biệt với những phi vụ làm ăn, Chantal luôn cảm thấy cô đơn nơi đất khách. Bù lại, mỗi lần về Sobhraj tặng Chantal rất nhiều nữ trang quý giá mà chỉ hắn mới biết nguồn gốc ở đâu.

Sobhraj rất “máu me” cờ bạc. Đó là điểm yếu lớn nhất của gã đàn ông quỷ quyệt này. Trong một lần thua bạc ở Ma cao, hắn trắng tay, thậm chí phải gánh một khoản nợ rất lớn. Toàn bộ gia tài cùng số nữ trang tặng vợ không đủ để trả nợ. Sobhraj ngày đêm sống trong nỗi lo sợ bị chủ sòng bạc đến siết nợ.

Kẻ cướp lộ nguyên hình

Cùng thời điểm ấy, một người đàn ông Pháp đề nghị Sobhraj hợp tác trong một phi vụ lớn, hứa hẹn không những trả đủ nợ mà còn có thể sống dư dả một thời gian dài. Như kẻ chết đuối gặp phao cứu hộ, hắn lập tức gật đầu.

Hai tên đạo chích chuyên nghiệp lên một kế hoạch hoàn hảo để cướp tiệm nữ trang lớn ở Delhi. Theo kịch bản, chúng sẽ thuê một căn phòng tại khách sạn Ashoka ngay phía trên cửa tiệm. Lợi dụng lúc nửa đêm, chúng sẽ dùng khoan giảm âm, đục sàn nhà để nhảy xuống và khoắng sạch số châu báu trong cửa hàng mà không ai hay biết.

Thế nhưng kế hoạch lớn bất thành. Sau 3 ngày hì hụi khoan mà lớp bê tông vẫn không xi nhê. Chúng đành phải xoay sang phương án B. Đóng giả là những khách hàng giàu có và tiềm năng, Sobhraj lừa chủ tiệm vào phòng kín, dùng súng uy hiếp và khoắng sạch cửa hàng.

Mang theo túi nữ trang đầy cùng gần 10.000 USD tiền mặt, Sobhraj phóng thẳng tới sân bay Deihi. Tên trộm những tưởng sẽ cao chạy xa bay an toàn cùng khối tài sản lớn. Thế nhưng, hắn đã tính sai một bước. Chủ tiệm trốn thoát và báo cho cảnh sát. Toàn bộ sân bay bị phong tỏa. Không còn sự lựa chọn, Sobhraj phải cắn răng bỏ lại túi của cải, tay trắng lên máy bay về Bombay.

9 Sat thu 3Mẹ con Chantal vẫn ở đó chờ  Sobhraj. Hắn tiếp tục hành nghề cũ sống qua ngày. Tuy nhiên, chẳng bao lâu cảnh sát tìm tới và “tóm cổ” hắn vì hàng loạt các vụ trộm cắp, buôn bán ô tô phi pháp và phi vụ cướp tiệm vàng bất thành.

Sobhraj hiện nguyên hình là một tên trộm ma mãnh, một kẻ lừa đảo quỷ quyệt. Hắn bị tống vào nhà tù Tihar khét tiếng tàn bạo và nghiêm ngặt ở Ấn Độ. Không cam chịu phận tù đày, Charles Sobhraj ngấm ngầm lên kế hoạch cho một vụ vượt ngục ngoạn mục đầu tiên trong đời.

Lừa đảo và trộm cắp đưa Sobhraj lên hàng “đại gia” nhưng những kế hoạch vượt ngục hoàn hảo gần như không tưởng. Cùng hàng loạt vụ sát hại phụ nữ trong trang phục bikini mới thực sự đưa tên tuổi Sobhraj trở thành điểm nóng của giới truyền thông với tên gọi “sát thủ bikini”…

Sau khi thực hiện hàng loạt vụ trộm cướp và đảo tẩu, Sobhraj dừng chân ở Thái Lan, thành lập băng cướp “gia đình” để thực hiện các vụ cướp giết đẫm máu và nổi tiếng với biệt danh “sát thủ bikini”.

Tù tội và đào tẩu

Lần vượt ngục đầu tiên trong đời Sobhraj có sự trợ giúp đắc lực của cô vợ trẻ Chantal. Trong tù, Charles Sobhraj vờ bị xuất huyết trong để được đưa tới điều trị tại một bệnh viện địa phương. Dù chẳng có bệnh tật gì nhưng hắn vẫn xoay sở được tờ bệnh án “viêm ruột thừa cấp”. Phục hồi sau ca phẩu thuật vô ích, hai vợ chồng thực hiện bước thứ 2.

Lợi dụng sơ hở, Chantal một mình lẻn vào phòng bệnh của chồng. Cô đánh mê toàn bộ lính gác, sau đó tự đánh mê cả bản thân để tạo chứng cớ ngoại phạm. Trong khi đó, Sobhraj tìm cách cải trang và nhanh chóng lẩn khỏi bệnh viện. Với tài luồn lách của mình, Sobhraj dễ dàng tẩu thoát thành công. Nhưng chẳng lâu sau cả 2 vợ chồng lại bị bắt. Nhờ khoản tiền bảo lãnh tại ngoại từ người cha ruột ở Sài Gòn, cặp đôi tội phạm vội vã rời khỏi Ấn Độ.

9 Sat thu 7Sau đó là những tháng ngày vào tù ra tội và những lần đào tẩu ly kỳ chẳng kém gì tiểu thuyết.

Nơi dừng chân đầu tiên của kẻ đào tẩu là Kabul, Afghanistan. Họ thuê một phòng khách sạn khá đắt tiền để ở tạm. Với món nghề lừa đảo và cướp bóc, Sobhraj vẫn lo cho vợ con có một cuộc sống khá sung túc. Đối tượng của hắn chủ yếu là dân híp-pi (những thanh niên có lối sống lập dị) từ châu Âu theo con đường mòn buôn lậu thuốc lá tới phương Đông.

Nhưng cũng chẳng được bao lâu, với tính cách thích xê dịch, Sobhraj nhanh chóng chán Kabul. Hắn mang theo cả gia đình tới sân bay, chuẩn bị cho một chuyến hành trình mới. Chỉ có điều, hắn “quên” trả 2 tháng tiền phòng khách sạn. Đó là lý do hắn bị cảnh sát Afghanistan bắt lại.

Chiêu bài cũ lại được kẻ đào tẩu sử dụng. Hắn không khó khăn để có thể tuồn một cây kim tiêm vào nhà tù. Tại đây, hắn sử dụng cây kim tiêm đó để tự chích hút máu để tạo ra những vết loét như đang bị thương. Ghê rợn hơn, chỗ máu hút được hắn uống luôn. Hắn được đưa tới bệnh viện và lịch sử lại lặp lại, toàn bộ lính gác bị đánh mê còn tên tội phạm nhỏ con tẩu thoát.

Bỏ lại vợ con, Charles Sobhraj một mình bay sang Iran và lang thang khắp Đông bán cầu những năm sau đó. Mỗi nơi hắn chỉ dừng chân một thời gian đủ để không đánh động cảnh sát khu vực. Trong người hắn có tới 10 cuốn hộ chiếu, cả do hắn mua và do hắn “thó” được nhưng chẳng có cái nào mang tên Charles Sobhraj.

Tình cờ tái hợp với Andre, người em trai cùng mẹ khác cha ở Istanbul, 2 người cùng lên kế kế hoạch trộm cắp khắp các nước phương Đông. Với lý lịch phạm tội dày đặc, những nơi Charles Sobhraj có thể đến ngày một bị thu hẹp. Vì thế, 2 người quyết định tìm tới Thổ Nhĩ Kỳ để thực hiện các vụ trộm cướp nhỏ lẻ nhằm vào khách du lịch. Khi tình hình trở lên căng thẳng, 2 anh em bay sang Hy Lạp tiếp tục hành nghề. Tuy nhiên, tại đây, cả 2 không may mắn bị bắt trong một vụ trộm nữ trang nhỏ.

Bị giam trong nhà tù Thủ đô Athens, Hy Lạp, Sobhraj lập mưu cho 2 anh em trốn thoát nhưng bất thành. Mặc kệ người em vụng về, hắn một mình vượt ngục bằng cách cũ, giả bệnh rồi đánh mê lính canh để trốn.

Băng cướp “gia đình”

Trong khi cậu em trai bị dẫn độ về Thổ Nhĩ Kỳ chịu mức án 18 năm tù khổ sai, Sobhraj tiếp tục cuộc hành trình tới Ấn Độ, Kashmir, Iran và vùng Cận Đông. Đối tượng chủ yếu của hắn là các cặp khách du lịch người Pháp hoặc Anh. Hắn tiếp cận, kết thân và lợi dụng họ như những đồng phạm trong các vụ vận chuyển hàng trái phép. Xong xuôi, hắn cuỗm toàn bộ giấy tờ, tài sản của họ rồi biến mất.

9 Sat thu 9Thời gian này, Sobhraj đến Thái Lan và gặp được Marie LeClerc, một phụ nữ xinh đẹp quốc tịch Canada, người sẽ trở thành trợ lí và đồng phạm thân cận nhất của hắn sau này. Cô một mình đến Thái Lan để tìm kiếm sự phiêu lưu, mạo hiểm và cô tìm thấy tất cả điều đó trong con người Sobhraj. Marie say mê Sobhraj, một tình yêu mù quáng khiến cô mờ mắt trước những tội ác cũng như tính trăng hoa của hắn.

Sobhraj quyết định xây dựng một băng nhóm phạm tội theo kiểu “gia đình”do hắn đứng đầu. Người đầu tiên là Marie, người vì tình yêu sẽ trở thành kẻ đồng lõa trung thành với hắn trong mọi phi vụ lừa đảo. Đối với những thành viên khác, hắn áp dụng chiêu “ban phát ân huệ” để chiêu mộ.

Vờ là cặp vợ chồng tốt bụng, hắn và Marie cưu mang cậu bé lang thang Dominique người Pháp về sống cùng. Bọn chúng cho cậu bé uống một lượng thuốc độc nhỏ mỗi ngày để cậu ốm đau triền miên rồi chúng lại ra sức chăm sóc, thuốc thang cho đứa trẻ tội nghiệp. Chỉ đến khi cậu bé cảm kích và đồng ý tự nguyện đi theo hắn mới dừng chiêu trò hèn mọn.

Đối với Yannick và Jacques, 2 thanh niên từng là cảnh sát Đông Dương, Sobhra lại cuỗm sạch tiền bạc và giấy tờ của họ rồi lại giả vờ giúp đỡ họ. Hắn cho họ ở lại nhà mình và hứa sẽ cố gắng làm lại toàn bộ giấy tờ mới. Hai thanh niên cũng vì lòng biết ơn mà đồng ý ở lại với “gia đình”của ông trùm lửa đảo Sobhraj. Ngoài ra, trong nhóm của hắn còn có May, cô gái người Thái Lan, đảm trách vai trò thư ký và cặp kè với hắn.

Đặc biệt, một mắt xích quan trọng trong đường dây phạm tội của Sobhraj là cậu nhóc người Ấn Độ có tên Ajay Chowdhury. Lạnh lùng và tinh quái, dù nhỏ nhất đội, Ajay nhanh chóng ngồi lên chức phó, được Sobhraj tin tưởng giao phó những vụ phức tạp nhất.

Khi đã quy tụ đủ các thành viên trong băng nhóm cũng là lúc Charles Sobhraj bắt đầu thực hiện các phi vụ đình đám và đẫm máu, khiến y được gọi với cái tên “sát thủ bikini”…

Nạn nhân đầu tiên của” sát thủ bikini” Charles Sobhraj là cô gái trẻ Jennie Bollivar. Người ta tìm thấy thi thể Bollivar, chỉ khoác trên mình bộ áo tắm 2 mảnh nằm bên vịnh Thái Lan.

Sau khi quy tụ đủ các thành viên sẵn sàng sống chết cho “gia đình”, Charles Sobhraj tiến hành các phi vụ trộm cướp, buôn lậu và bắt đầu giết người.

9 Sat thu 13“Sát thủ Bikini” xuất hiện

Con mồi đầu tiên của băng nhóm nhà Sohraj là một nữ du khách hành hương người Mỹ tên là Jennie Bollivar. Cô đến phương Đông huyền bí với mong muốn được đắm mình trong những giáo lý Phật giáo nhưng lại rơi vào tay của Sohraj để nhận cái chết oan nghiệt.

Thi thể của cô được phát hiện tại một bể bơi nước nóng gần vịnh Thái Lan. Khi người ta tìm thấy, trên người Jennie chỉ mặc đúng một bộ áo tắm. Nhiều giả thiết cho rằng người phụ nữ xinh đẹp bị chết đuối sau một đêm thác loạn với bia và cần sa. Nhưng sau đó, kết quả khám nghiệm tử thi của cảnh sát Thái Lan khẳng định, cô gái này bị dìm chết. Nguyên nhân cái chết của Jennie Bollivar đến giờ vẫn chưa được giải đáp. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng, cô bị giết vì từ chối gia nhập vào gia đình tội phạm của Sobhraj.

Nạn nhân tiếp theo là một thanh niên Do Thái, Vitali Hakim, cũng giống như Jennie tới phương Đông để tìm ý nghĩa mới cho cuộc sống. Nhưng đáng tiếc, anh lại đánh mất mạng sống khi giao du với Sobhraj. Sau khi Vitali chuyển đến ở cùng vài ngày, Charles Sobhraj rủ Vitali cùng thằng nhóc Ajay tới khu du lịch Pattaya trên Vịnh Thái Lan. Điều làm mọi người ngạc nhiên là chỉ có hắn và Ajay trở về nhà, còn người bạn mới thì không thấy đâu trong khi toàn bộ quần áo của của Vitali vẫn còn trong tủ, hộ chiếu và séc thì do Sobhraj giữ.

Vài ngày sau, người ta tìm thấy xác người thanh niên xấu số bị cháy đen trên đường đến Pattaya. Cảnh sát khi đó nhận định, Vitali bị các băng nhóm tội phạm Thái Lan hành hung và tẩm xăng thiêu sống, không có mối liên hệ nào với vụ án mạng của Jennie.

Nóng lòng thấy bạn trai đi du lịch mãi không về, tháng 12/1975, Charmayne Carrou quyết định sang Thái Lan để tìm Vitali. Cô tìm tới khách sạn nơi Vitali từng ở mới biết anh trả phòng từ vài tuần trước và không quay lại. Nhưng trước đó anh có gửi cho cô một lời nhắn.

Chắc Vitali cũng không thể ngờ lời nhắn tuyệt mệnh vô tình đưa người anh yêu trở thành nạn nhân thứ 3 dưới bàn tay nhuốm máu của Sobhraj. Carrou là một cô gái khá liều lĩnh, một mình tìm hiểu về cái chết của người yêu. Sau nhiều manh mối, cô tìm được tới nhà Sobhraj. Cô biết điều hắn đã làm với người yêu mình và còn biết thêm một số tội ác khác của hắn nữa. Chính vì thế, cô bị giết vì biết quá nhiều. Cơ quan chức năng sau khi khám nghiệm tử thi khẳng định, Charmayne Carrou bị siết cổ đến chết. Cô bị tắt thở và gãy một số xương ở cổ. Điều đặc biệt là cô gái trẻ cũng chết trong bộ bikini màu hoa.

9 Sat thu 8Người ta ngờ ngợ ra một mối liên hệ nào đó giữa cái chết của 2 cô gái trẻ nên cảnh sát Thái Lan ráo riết truy bắt một kẻ tội phạm với biệt danh “sát thủ bikini”.

Kẻ giết người hàng loạt

Danh sách nạn nhân chết dưới tay Charles Sohraj chưa dừng ở đó. Tại Hong Kong, Sohraj gặp một cặp đôi sinh viên Hà Lan là Henk Bintanja và Cornelia Cocky Hemker đang du lịch vòng quanh Đông Nam Á. Tự giới thiệu là Alain Dupuis, một doanh nhân kinh doanh đá quý, Sohraj hào phóng bán cho Cornelia chiếc nhẫn đá quý của mình với giá hời 1.600 USD. Để tỏ ra hiếu khách, hắn còn mời đôi tình nhân tới “biệt thự sang trọng” của mình ở Bangkok.

Hắn hứa sẽ lái xe đưa 2 người ra tận sân bay. Thế nhưng, cũng giống như nhiều nạn nhân khác, 2 người bạn Hà Lan nhanh chóng bị ốm một cách đầy khó hiểu. Chuyến bay bị hoãn lại. Sohraj dưới vỏ bọc là người bạn doanh nhân tỏ ra ân cần chăm sóc họ và chăm sóc luôn cả toàn bộ tài sản có giá trị và hộ chiếu của họ.

Cái đêm mà Charmayne Carrou đến tìm nhà Sohraj, cũng là lúc Henk and Cocky được nhanh chóng đưa ra khỏi căn nhà hộ dù đang ốm đau. Không ai dám hỏi tại sao chỉ có Sohraj và Ajay trở về với mùi xăng nồng nặc và người bám đầy bụi bẩn nhưng các thành viên khác trong gia đình bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.

Ngay ngày hôm sau, báo chí Bangkok rầm rộ đưa tin 2 khách du lịch bị cướp và giết. Hai nạn nhân, một nam, một nữ bị bóp cổ chết trước khi bị tẩm xăng đốt cháy. Cảnh sát không tìm thấy bất cứ giấy tờ tùy thân nào trên người nạn nhân.

Về phần Sohraj, có hộ chiếu của Henk trong tay, hắn một mình lang thang tới Nepal. Tại Kathmandu, một cặp du khách phương Tây khác lại trở thành con mồi ngon của kẻ sát thủ máu lạnh. Anh chàng Laddie DuParr đến từ Canada tới đây để chinh phục đỉnh Everest trong khi Annabella Tremont là một cô gái người Mỹ đang ngao du để kiếm tìm ý nghĩa cuộc sống. Hai người tình cờ gặp nhau ở Nepal và nhanh chóng trở nên thân thiết.

Không biết Sohraj đã tiếp cận họ thế nào và “xử lý” ra sao, chỉ biết một thời gian ngắn sau đó người ta tìm thấy thi thể một người đàn ông bị thiêu chết giữa cánh đồng, trên người còn nhiều vết dao đâm. 9 Sat thu 11Trong khi cảnh sát địa phương đang loay hoay xác định danh tính nạn nhân thì xác của Annabella được tìm thấy cách đó không xa. Cô bị đâm nhiều phát vào ngực cho tới chết.

Manh mối đầu tiên được xác định càng làm vụ án rối thêm. Hải quan thông báo một người đàn ông có tên Laddie DuParr rời Nepan ngay sau cái chết của Annabella. Biết được mối quan hệ thân thiết giữa 2 người, cảnh sát nhận định chính DuParr ra tay giết cô bạn gái mới quen và tẩu thoát khỏi Nepan. Nhưng họ không thể xác định được động cơ giết người và quan trọng hơn, thi thể người nam giới gần đó là ai?

Lưới trời lồng lộng, Charles Sobhraj bị bắt không lâu sau khi các quốc gia y gây án đồng loạt phát lệnh truy nã. Tuy nhiên, dù đang thụ án chung thân nhưng Sobhraj vẫn gây bất ngờ khi kết hôn với cô gái kém mình 41 tuổi.

Vạch mặt kẻ thủ ác

Cảnh sát Nepal không thể ngờ lại rơi vào bẫy của Charles Sobhraj. Làm sao Laddie DuParr có thể là hung thủ giết Annabella khi anh còn bị chết trước cô. Thi thể người đàn ông bí ẩn mà cảnh sát đang loay hoay truy tìm danh tính không ai khác chính là Laddie DuParr.

Kẻ thủ ác sử dụng hộ chiếu của chính nạn nhân, ung dung rời Nepal. Hắn tới Bangkok, rồi lại sử dụng một hộ chiếu khác của Henk Bintanja (nạn nhân bị thiêu chết ở Hong Kong) quay lại Nepal ngay ngày hôm sau nhằm đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát.

Cùng thời điểm này, ở Thái Lan, Dominique, Yannick và Jacques tìm thấy hộ chiếu của hàng loạt những du khách xấu số từng gặp Sobhraj trong căn hộ. Họ nhận ra mình đang ở trong nhà một kẻ giết người hàng loạt chứ không đơn thuần là một kẻ trộm như họ vẫn nghĩ. Cả 3 vội  bỏ trốn về Paris, không quên khai báo toàn bộ vụ việc cho cảnh sát.

9 Sat thu 10Ở Nepal, cảnh sát cũng lần ra, trước khi chết, Laddie và Annabella có qua lại với Sobhraj, Marie và Ajay. Nhưng khi được hỏi, cả 3 đều chối bay chối biến. Biết không thể nấn ná ở lại Nepal, hắn cùng 2 đồng bọn thân cận vượt biên sang Ấn Độ, rồi tới Calcutta lánh nạn. Không có tiền trong tay, lại đang bị truy nã khắp Nepal và Thái Lan nhưng Sobhraj không hề tỏ ra nao núng. Hắn lập sẵn những kế hoạch tiếp theo và cái cần nhất là một số tiền vừa đủ và hộ chiếu sạch.

Học giả người Israel, ông Avoni Jacob không may lọt vào mắt xanh của Sobhraj. Avoni Jacob bị siết cổ chết ngay trong căn phòng khách sạn tại Calcutta, hộ chiếu, séc và khoảng 300 USD tiền mặt bị lấy mất.

Có trong tay hộ chiếu sạch, Sobhraj dẫn Ajay và Marie tới Singapore rồi tiếp tục bay về Thái Lan. Phải nói, Sobhraj quá liều lĩnh khi quay trở lại nơi mà tội ác của hắn đã bị phanh phui. Tuy nhiên, hắn đủ thông minh để nhận ra rằng, chỉnh phủ Thái Lan sẽ chẳng dại gì mà làm rùm beng vụ án “sát thủ bikini” vì sợ ảnh hưởng tới du lịch đất nước.

Và hắn đã đúng, cảnh sát Thái Lan vào cuộc một cách nửa vời. Và ngay cả khi bị bắt, Sobhraj không quá khó để mua lại tự do cho mình và đồng bọn bằng cách hối lộ cảnh sát 18.000 USD.

Rời Thái Lan, bọn chúng tạm dừng chân tại Malaysia để mua đá quý mang sang Geneva, Thụy Sĩ bán. Không biết điều gì xảy ra với Ajay nhưng chỉ một mình Sobhraj ra sân bay gặp Marie. Cô định hỏi về Ajay nhưng ánh mắt Sobhraj như nói với cô rằng đừng bao giờ hỏi bất cứ điều gì về cậu nhóc đó. Marie tự hiểu thằng nhóc lạnh lùng từng là trợ thủ đắc lực cho Sobhraj đã không còn giá trị và có thể đang nằm ở một nơi nào đó trong các khu rừng nhiệt đới Malaysia.

Dưới tác động của báo chí, cảnh sát Thái Lan buộc phải vào cuộc truy bắt tên sát nhân giết hại hàng loạt du khách, gây ảnh hưởng nghiêm trọng với ngành du lịch trong nước. Bao hanh 1Interpol sau khi chắp nối nhiều vụ việc trên nhiều quốc gia cũng vào cuộc truy bắt Charles Sobhraj.

Sa lưới

Sobhraj và Marie lên kế hoạch xây dựng một “gia đình” mới. Họ dắt về 2 phụ nữ phương Tây bị lạc đường là Mary Ellen và Barbara tại Bombay, Ấn Độ. Cả 4 cùng lên đường tới Delhi để thực hiện một âm mưu mới.

Tại đây, Sobhraj bám theo một nhóm sinh viên người Pháp đang du lịch và nhanh chóng trở thành một hướng dẫn viên tình nguyện cho họ. Nhóm sinh viên tỏ ra rất tin tưởng và vui vì gặp được một đồng hương nhiệt tình tại Ấn Độ mà không biết đang bị lợi dụng. Sobhraj phân phát cho mọi người một loại thuốc mà hắn nói là “thuốc chống kiết lỵ” nhưng thực chất lại là thuốc gây mê mạnh. Hắn định chờ lúc nạn nhân bị say thuốc để đột nhập và khoắng sạch tài sản của họ.

Nhưng lần này Sobhraj tính sai một bước. Thuốc gây mê quá mạnh, nhiều sinh viên uống thuốc chưa kịp vào tới phòng ngã hết ra tiền sảnh. Mọi nghi ngờ dồn về phía người bạn mới Sobhraj. Hắn bị một nhóm sinh viên bắt lại và gửi cho cảnh sát.

Sobhraj không ngờ đây chính là ngày tàn cho sự nghiệp phạm tội của hắn. Trong khi vẫn khăng khăng chối tội, hàng loạt các bản cáo trạng ào ào gửi tới chống lại Sobhraj. Cảnh sát Thái Lan dành bản án 20 năm tù cho hắn vì hàng loạt các vụ giết người tại Thái. Tòa án Nepal, Ấn Độ đang chờ thẩm vấn Sobhraj về một loạt các vụ án mạng tại đây. Trong khi đó, chính quyền Hy Lạp và Afghanistan vẫn chưa  quên những vụ vượt ngục ly kỳ của hắn. Và trên đất Pháp, cái tên Charles Sobhraj cũng có không ít các tội danh. Cuối cùng, hắn cùng đồng phạm bị giải tới nhà tù Tihar khét tiếng ở ngoại ô New Delhi.

9 Sat thu 12Tính tới thời điểm đó, ít nhất 2 phụ nữ Mỹ, 2 người Canada, 1 người Thổ Nhĩ Kỳ, 2 người Hà Lan, 1 người Pháp và 1 người Israel chết một cách bí ẩn dưới tay hắn.

Hồi kết vẫn còn sóng

Sau 2 năm bóc lịch ngồi chờ xét xử và với hơn 10 tội danh, Charles Sobhraj có thể phải đối mặt với án tử. Sobhraj hiểu quá rõ các luật ngầm trong hệ thống pháp luật Ấn Độ và không biết hắn có dùng tiền mua chuộc quan tòa không, chỉ biết, tòa tuyên một bản án 12 năm dành cho Charles Sobhraj. Bản án khiến không ít người bất mãn.

Sau khi mãn hạn tù, Charles Sobhraj bị dẫn độ ngay về Thái Lan để tiếp tục lĩnh án. Có lẽ chính vì thế, nhân dịp kỷ niệm 10 năm bị giam ở nhà tù Tihar, hắn tổ chức một bữa tiệc thân mật mời các tù nhân và quản ngục tới dự. Khi tất cả lăn ra vì thuốc mê, hắn đủng đỉnh rời khỏi nhà tù và chờ bị bắt lại. Thực chất, đây không phải một vụ vượt ngục, hắn muốn nhân cơ hội này được ở lại nhà tù Tihar cho tới khi lệnh bắt của Thái Lan hết hiệu lực. Hơn ai hết, hắn hiểu mình là một tội phạm quốc tế, vượt ngục thì quá dễ nhưng sống ở ngoài mới là khó.

Một lần nữa hắn tính đúng. Sau khi bị gia hạn tù 10 năm nữa, tháng 2/1997, tên tội phạm với hơn 10 tội danh nghiêm trọng đàng hoàng bước ra khỏi nhà tù Ấn Độ. Sobhraj bị trục xuất về Pháp. Tháng 9/2003, chẳng hiểu lý do gì mà hắn lại quay lại Nepal và bị bắt tại một sòng bạc casino. Mùa hè 2004, tòa án Nepal tuyên án chung thân và tịch thu toàn bộ tài sản của kẻ giết người hàng loạt trên đất nước này.

Trong lúc đang cố gắng tìm cách kháng án, Sobhraj thực hiện kế hoạch vượt ngục lần nữa nhưng bất thành. Bản án cuộc đời tạm khép lại, Sobhraj sẽ phải dành hết quãng thời gian còn lại của mình trong nhà tù Nepal.

Tuy nhiên, không vì đó mà hắn ngừng nổi tiếng. Hàng loạt các hãng làm phim, nhà xuất bản và các cơ quan báo chí tìm đến để xin viết về cuộc đời tội phạm có một không ai của hắn. Từ một tên tội phạm nguy hiểm, Sobhraj trở thành người nổi tiếng và sống cuộc sống sung túc, giàu có ngay trong nhà tù Nepal.

Năm 2008, Sobhraj một lần nữa gây sốc với giới truyền thông khi bất ngờ tuyên bố đính hôn với một phụ nữ người Nepal mới 23 tuổi tên là Nihita Biswas. Cô gái trẻ hoàn toàn biết về thân phận của kẻ thủ ác như vẫn một lòng kết hôn với Sobhraj. Không ai nghi ngờ về tài ăn nói và mưu mẹo của Sobhraj nhưng việc một cô gái trẻ chấp thuận lấy y khi đã ngoài lục tuần đang phải lĩnh án chung thân là điều thực sự khó tin. (theo Hồng Minh)

Yên Huỳnh chuyển tiếp