SƠN CA TÓC TRẮNG

SƠN CA TÓC TRẮNG

– Nguyễn Minh Nữu

Nguyễn Ngọc Linh dáng người cao, gầy, đen  và rất đa tài. Mới đầu quen thì Linh là người chuyên trách về kỹ thuật, chỉnh sửa máy móc một cách chuyên nghiệp, sau đó thấy anh vẽ trang trí sân khấu cho các buổi trình diễn, thế rồi có dịp lại nghe Linh lên sân khấu hát, có những ca khúc mà chỉ có Linh mới truyền được cái hồn bài hát như bài Lớn Mãi Không Ngừng của Miên Đức Thắng. Thật vậy, khi Linh nói chuyện, thường là nói nhỏ, đôi khi phải lắng tai, hay phải yêu cầu Linh nói lại, nhưng khi ôm đàn lên sân khấu và cất tiếng hát … Ôi có giống dân nào lớn mãi mãi không thôi… thì tiếng hát lồng lộng cả hội trường.

Gặp nhau nhiều lần vào thời điểm đầu năm 1973 tại số 19 Kỳ Đồng : một tòa biệt thự được sử dụng làm chỗ sinh hoạt thanh niên tên là Văn phòng Liên lạc Sinh viên Quốc Nội và Hải Ngoại. Chỗ này là nơi sinh hoạt thường kỳ của Ca Đoàn Trung Ương của Phong trào Du Ca, là nơi gặp gỡ của nhiều hội đoàn thanh niên sinh viên, và là nơi tổ chức sinh hoạt văn nghệ cuối tuần.

Ở đó có một số sinh viên làm việc bán thời gian phục vụ cho các sinh hoạt, trong đó tôi còn nhớ tên vài người như Đinh Việt Hùng, Nguyễn Ngọc Linh, Lương Văn Tự, Nguyễn văn Thanh…. quen với nhau tại đó, có những lần chúng tôi ngồi với nhau uống cà phê ở hội trường trên lầu, nghe Linh hát và quý mến nhau, hời hợt vậy thôi.

Khi biến cố 30 tháng 4 làm văn phòng đóng cửa, lúc đó  thì Ngoc Di là một thành viên sinh hoạt thường xuyên trong văn phòng làm cầu nối kéo  Nguyễn Ngọc Linh, Đinh Việt Hùng, Bùi Công Bằng với tôi tham dự một sinh hoạt ca hát khác , thời gian không dài, sau vài ba tháng thì tan hàng, mỗi đứa đều nháo nhào tìm một hướng sống riêng , và chẳng ai liên lạc với nhau.

Dường như khoảng hai ba năm sau, đầu năm 1978 thì phải, tháng chạp ta, vợ chồng tôi đi thăm mộ bà chị ở Bà Quẹo. Năm 1978 phương tiện đi lại hết sức khó khăn, từ quận 5 đón xe lam ra chợ Bến Thành, rồi đổi xe đi ngã tư Bẩy Hiền, rồi đổi xe đi Bà Quẹo, xuống khỏi  ba chuyến xe lam là đón xe thổ mộ đi vào khu vực nghĩa trang, đang chờ xe ngưa thì gặp lại Nguyễn Ngọc Linh, lần này, khuôn mặt tươi rói, người nữ bên cạnh ông có nước da trắng, tươi trẻ và xinh đẹp, Linh giới thiệu bà xã mình. Sau này, có lần Linh tâm sự về cuộc tình tuyệt đẹp này.

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi, 

Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn

(Nguyễn Bính).

Nhà Linh và nhà chị Hoa ở cạnh nhau, nhà Linh là một căn nhà bình thường trong khu xóm nhỏ ở đường Hoàng Đạo, nằm sát bên ga xe lửa Saigon, Cạnh bên là một khu vườn rộng, chính giữa có căn nhà ngói xưa, trong đó gia đình chị Hoa sống kín cổng cao tường với các người con du học bên Pháp, chỉ còn ông bà già và một cô con gái tiểu thư. Linh nhiều lần đã nhìn thấy cô gái đó đi học thướt tha, hoặc đôi khi thấp thoáng giữa những luống hoa trong khu vườn đầy hoa trái. Nhưng mà…

hai người sống giữa cô đơn

dường như nàng có nỗi buồn giống tôi … 

(Nguyễn Bính).

Cơ hôi đến khi ông cụ bị bệnh nan y ,cần người chăm sóc đặc biệt, Linh tình nguyện làm điều đó, tân tâm khuya sớm từng bữa ăn giấc ngủ cho cụ ông, làm xúc động cụ bà, và mềm lòng cô tiểu thư gần nhà. Cụ ông mất và cụ bà chủ động gọi Linh cho cưới, rôi cho về ở chung, cắt hẳn một khúc vườn quay ra mặt hẻm cho hai vợ chồng xây dựng cơ ngơi là một quán cà phê.

Gặp lại Nguyễn ngọc Linh, nối lại mối giây liên lạc với Bùi Công Bằng và Đinh Việt Hùng, chúng tôi có nhiều hơn những gặp gỡ và hiểu nhau nhiều hơn. Cho đến một buổi, khi Linh ôm đàn hát một ca khúc lạ, lại là một ca khúc hay. Lúc đó mới biết Linh viết nhạc đã lâu.

Là một mẫu người năng động, thich hoạt động, ngoài sinh hoạt với phong trào sinh viên, Linh là một Du Ca Viên và là một Hướng Đạo Sinh. Sinh hoạt Hướng đạo là sinh hoạt Linh tâm huyết nhất. Ngay từ lúc mới quen hồi năm 1972 cho đến bây giờ (2018)  dù là Linh vẽ tranh, viết nhạc, trình bày ca khúc, trang trí nội thất, trồng lan, làm thợ mộc… dường như lúc nào cũng là một con người Hướng Đạo với tất cả sự tận tâm, cần mẫn và  tinh thần trách nhiệm cao. Tên rừng của Linh là Sơn Ca Cẩn Thận.

Tên Rừng là một truyền thống đặc biệt và hấp dẫn của Phong Trào Hướng Đạo Việt Nam. theo lời giới thiệu của Huynh Trưởng Sáo Lý Luận Diệp Hoàng Mai, thì nguồn gốc và mục đích của tên rừng là :  “Huân tước Robert Baden-Powell, người sáng lập ra phong trào Hướng Đạo thế giới, đã nhận thấy được những điều hay qua các tập tục của dân bản xứ châu Mỹ trong các nghi lễ đặt tên rừng. Ông liền áp dụng vào trong phong trào Hướng Đạo của mình, bằng một trò chơi sáng tạo chứ không sao chép hoàn toàn tập tục đó. 

Trò chơi được lên kế hoạch tỉ mỉ, nhiệm vụ được phân chia rõ ràng. Trò chơi được qui định nhiều thử thách, thường thì rất táo bạo và đầy lý thú. Hội đồng Rừng giữ bí mật địa điểm, nội dung lẫn chi tiết trò chơi, cốt để người tham gia trò chơi bị bất ngờ mà bộc lộ hết tính cách của họ.”

Tên Rừng thường có hai phần, phần một là một con thú có hình dáng bề ngoài , hoặc khả năng đặc sắc của người được đặt  và phần hai là tính tình tổng quát.  Tên Rừng là niềm tự hào của một Hướng Đạo Sinh. Sơn Ca Cẩn Thận tỏ rõ ham thích hay ca hát  và làm việc cẩn thận của Nguyễn Ngọc Linh.

Từ khi Linh hát cho bạn bè nghe những sáng tác của mình, thì cũng là lúc Linh bắt đầu tìm thơ bạn bè phổ nhạc, Linh phổ nhạc 7 bài thơ của Đoàn Văn Khánh và 9 bài thơ của Nguyễn Minh Nữu.

Bài thơ đầu tiên Linh phổ từ thơ tôi là một kỷ niệm đẹp. Thực ra đó không phải là bài thơ tình. Chữ Người tôi dùng trong thơ là bóng bẩy nói về đấng tối cao, và lời thơ là bày giải một tỉnh ngộ sau biết bao chao đảo, tuyệt vọng giữa đời thường, sau biết bao tìm kiếm sự bằng an cho tâm hồn, để rồi một lúc nào đó, ngồi lại một mình và thấm thía lẽ vô thường.

Khi Linh bắt gặp bài này và phổ nhạc, thì Linh lại có một đồng cảm kỳ dị khi cũng nghĩ đến một tình yêu bao la hơn tình yêu con người, trong đó tình yêu là cứu chuộc, và bao dung, thánh tẩy con người  để trở về hoàn thiện. Khi Linh hát cho tôi nghe lần đầu, và nói cái cảm giác đó, chúng tôi như hòa nhập vào nhau niềm cảm xúc.

CUỐI CÙNG NGƯỜI CŨNG YÊU TÔI

Rất có thể tôi vẫn chờ vẫn đợi 

Hạnh phúc nào vời vợi cuối chân mây 

Ước mơ nào vẫn lọt giữa khe tay 

và khao khát một điều không có thật. 

Lòng mê vọng muộn phiền đan lớp lớp

Rất có thể những trở trăn thao thức 

Những ngại ngùng day dứt nối dài đêm 

Những nỗi buồn theo tuổi  sẽ dầy thêm

Và oan khuất vòng đời không thoát được

Rất có thể giữa đời người mê ngất 

giữa giòng chen, chật vật một đường tơ 

Nợ cơm áo một giòng thơ bất chợt

Trong trăng rằm như thoáng chút tình mơ

Rồi Người đến bàng hoàng như ánh chớp 

Bóng hình Người choáng ngợp cả hồn tôi 

Tôi hiểu ra tôi, tôi cảm ơn Người 

Cảm ơn cả từng giọt đời mặn đắng.

Đêm có bóng đen, ngày còn sợi nắng 

Không bao giờ tôi xa vắng người đâu. 

Nghiêm tĩnh muôn đời có tự bao lâu? 

và Vĩnh viễn  một màu hoa Vô Thường

Cuối cùng người cũng yêu tôi

Thơ Nguyễn Minh Nữu – Nguyễn Ngọc Linh phổ nhạc – Tiếng hát Vân Khánh – Thực hiện clip: Trung Nguyên

Bấm vào dưới đây để nghe/xem :  https://youtu.be/hzV0pduke9U

Tháng 3/2018, Khi nhìn thấy tấm hình Linh chụp với Bằng và Hùng. Tôi tưởng hình mới chụp vì biết tin Linh bệnh lâu rồi, nay thấy tấm hình khí thế khi cùng bạn bè đứng trước chợ Đà Lạt, nên vội gửi lời thăm và chúc mừng. Ngờ đâu, bạn trả lời đó là hình hồi 4 năm về trước còn bây giờ thì : Bệnh hoạn đã tàn phá sức khỏe tôi,đến giờ còn da bọc xương đi lại không nổi, bệnh zona hơn một năm mà di chứng của nó vẫn còn hành hạ tôi như sống trong địa ngục.

Đã vậy còn phải thở Oxi tại nhà. Nhưng cuộc đời đã cho tôi gặp được những người bạn thân chân tình đã mấy chục năm nay.Xin cám ơn đời,cám on những người bạn thân của tôi.  Người thân, bạn bè rồi cũng vơi đi. Nên hãy trân trọng những lúc còn gặp được nhau biết đâu đó là lần sau cùng. (Ngọc Linh Sơn Ca trả lời trên facebook)

Tôi không đồng ý với chữ Sau Cùng của Nguyễn Ngọc Linh nên nhắn tin với Đoàn Văn Khánh, Bùi Công Bằng, Đinh Việt Hùng và rủ  “Hay tụi mình làm một cái gì đó Ngọc Linh Sơn Ca đi”.  Khi gửi ra lời rủ rê đó, một người bạn Du Ca khác ở New York là Hoàng văn Phượng nhắn tin “cho em tham gia với“, thế là một dự án được thành hình, chưa có tên chính thức, sẽ là một CD nhạc, gồm 12 ca khúc nhạc của Nguyễn Ngọc Linh trong đó có một số phổ từ thơ bạn bè, với tiếng hát của những bạn bè thân thích với Linh từ đó đến giờ. Bùi Công Bằng biên tập, Đoàn Văn Khánh giới thiệu, các tiếng hát mãi xanh Đinh Việt Hùng, Hương Giang, Minh Hương, Carol Kim Phước…

Sẽ mãi mãi bên nhau Sơn Ca Tóc Bạc Nguyễn Ngọc Linh nhé.

Nguyễn Minh Nữu  – Virginia, April 7, 2018

TỪ BUỔI KHAI SINH…

TIẾNG HÁT LỆ THU

Năm 1954, tôi 10 tuổi, mẹ con tôi di cư vào Sài Gòn sinh sống, Nhà tôi hồi đó ở khu Vườn Chuối nằm trên đường Phan Đình Phùng, cạnh nhà có một ông thầy dạy nhạc. Tôi thường nghe tiếng nhạc phát ra từ nhà ông rồi cứ thế véo von hát theo. Bạn bè, bà con lối xóm hay kéo sang nghe đứng chật trước cửa nhà, trầm trồ : “Ôi, con bé này hát hay quá !”.

Tôi nghe thì biết vậy chứ có hiểu thế nào là hát hay hoặc chưa hay đâu. Có người kêu tôi, đi thi hát đi. Tôi tò mò hỏi thế thi hát là thi như thế nào ? Họ bảo lên đài phát thanh ghi tên, rồi đứng trong phòng kính có đặt một tấm gương cho mình nhìn vào và hát. Trí óc non nớt của một đứa con gái 13, 14 tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, chưa từng đến phòng thu, làm sao có thể hát trước một tấm gương phản chiếu hình ảnh của mình trong một căn phòng kín như thế ?

Tôi sợ nên không dám đi thi.. Lần sắp thi tú tài, nhân dịp sinh nhật một nhỏ bạn tổ chức trên sân thượng phòng trà Bồng Lai, mấy cô bạn trong nhóm của tôi thúc: “Ê Oanh, mày lên hát tặng con Liên một bài sinh nhật đi !”. Toàn bạn bè chơi với nhau, có gì đâu mà ngại. Tôi liền đứng lên hát bài Tà áo xanh (Dang dở) của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn. Trong vô thức tự nhiên tôi hát bài đó thôi chớ không nghĩ chuyện kiêng kỵ gì hết. Tự dưng đâu, giọng hát tôi “lọt tai” ông chủ phòng trà. Ổng bèn ngỏ lời mời tôi đi hát.

Gia đình tôi gia giáo, biết chắc là mẹ không thể nào chấp nhận chuyện này nên tôi thẳng thừng từ chối. Ông thuyết phục tôi rằng : “Em có giọng hát rất hay và lạ. Không cần thức khuya đâu. Em cứ đến đây lúc 8 giờ, hát vài bài rồi 9 giờ về. Cứ nói với mẹ là đến nhà bạn thảo luận bài”. Kèm theo đó, ông trả cho tôi một số tiền khá lớn so với hình dung của tôi thời ấy.

Thế là tối tối, tôi giấu mẹ đi hát. Nhiều khi tôi mặc cả đồng phục ở trường đi hát luôn. Khi ông chủ phòng trà hỏi, tôi muốn được gọi như thế nào thì cái tên Lệ Thu lập tức bật ra như được định sẵn trong đầu mình. Kỳ thực, tôi cũng biết, chữ “lệ” mang nghĩa buồn lắm, là nước mắt và mùa thu cũng sầu không kém. Thế nhưng “lệ” ở đây còn có nghĩa là mỹ lệ, là một mùa thu rất đẹp. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao cái tên này lại được bật lên một cách tự nhiên như thế.

Cạnh nhà tôi có anh hàng xóm thích tôi lắm. Mỗi lần ăn cơm xong, có tráng miệng lúc trái na, lúc trái cam, anh không ăn mà để dành cho tôi. Thấy tôi đi qua, ảnh không dám đưa tận tay, chỉ quẳng cho tôi và tôi cũng hồn nhiên nhận. Ảnh và tôi học khác trường. Bốn năm trời ảnh cứ đạp xe đứng ngóng tôi trong những giờ ra chơi vậy đó. Tối nào tôi cũng đi hát khiến ảnh tò mò. vài tháng sau, anh biết được và đem mách mẹ tôi.

Cụ nghe chuyện, nổi trận lôi đình. Cụ sợ tôi khổ do vướng phận “xướng ca vô loài”, rồi vướng chuyện trai gái này nọ. Tôi đứng im re nghe cụ rầy, không dám giải thích tiếng nào hết.

Bẵng đi ba bốn hôm, không thấy tôi đến, nghĩ là có chuyện, ông chủ phòng trà tìm đến tận nhà. Mẹ tôi cấm ngặt. Ông thuyết phục mẹ tôi rằng, tôi có giọng hát rất hay và lạ, mong mẹ đừng để lỡ cơ hội và tài năng của tôi. Thấy mẹ còn lo lắng, ông mời mẹ lên phòng trà mục sở thị. Mẹ tôi mất ăn mất ngủ mấy ngày liền mới quyết định đi thử. Bữa đó, gia đình tôi đông người đi xem lắm.

Bác tôi cứ liên tục đay nghiến mẹ : “Tại sao cô lại để cho nó đi hát chứ ?”. Coi tôi bước lên bục hát vài bài rồi xuống, mẹ tôi còn tưởng là lừa cụ do đâu nghĩ mọi chuyện dễ dàng vậy mà được trả thù lao cao thế. Đi vài đêm, nghe thính giả vỗ tay rần rần, cụ bắt đầu lay chuyển và đồng ý, với điều kiện phải cho cụ theo. Suốt hai năm như vậy, cụ mới cảm thấy yên tâm để tôi đi một mình…..”

10 năm sau Báo chí Saigon nhắc đến tên Lệ Thu như “một trong những giọng hát tình khúc hay nhất của nền tân nhạc VN”. Vâng, hầu như người ta chỉ biết tên tuổi của cô gắn liền với những tình khúc “thời chiến” (Nước Mắt Mùa Thu, Mùa Thu Chết, Nửa Hồn Thương Đau, Hạ Trắng, Như Cánh Vạc Bay, Hoài Cảm, Tình Khúc Thứ Nhất, Xin Còn Gọi Tên Nhau, Chiều Tím, Dáng Ngọc, Chiếc Lá Cuối Cùng, Anh Cho Em Mùa Xuân, …) hay “tiền chiến” (Dang Dở Tà Áo Xanh, Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay, Lá Đổ Muôn Chiều, Bến Xuân, … bởi những tác phẩm ấy quá phổ biến; tuy vậy, cũng ở “mảng” tình khúc này, tôi dám chắc còn không ít tuyệt phẩm do ca sĩ này hát mà bạn chưa từng biết, chẳng hạn : Về Trên Lá Cỏ Ngậm Ngùi, Mái Tóc Dạ Hương, Mắt Biếc, Yêu, Hoa Soan Bên Thềm Cũ, …?

Mà không chỉ thế, có thể bạn cũng chưa biết: Gia tài của Lệ Thu không chỉ gồm các tình khúc “hiện đại” và “sang trọng”: Cô còn “lấn sân” qua mảng “sầu tình”, nhưng điều rất ư thú vị (và kỳ diệu nữa) là qua “bộ lọc Lệ Thu” nó bỗng dưng, chỉ trong “đường tơ kẽ tóc”, thoát khỏi thân phận “sên… sắc” để trở nên “quí phái” vô song. (Vâng, nhưng bạn đừng chỉ nghe Sang Ngang, Một Lần Cuối, Tình Buồn, mà hãy nghe cả Nửa Cuộc Tình Buồn, Tuyệt Vời Bóng Tối, Bài Tình Buồn,… nữa.)

Và cuối cùng (tạm cho là vậy), một “mảng” khác của Lệ Thu – mảng đề tài “quê hương”, “thế sự”, mà bản Không Ai Ngăn Nổi Lời Ca tôi vừa “hỏi đố” bạn trên kia là một thí dụ – vẫn còn đang chờ được khám phá: Vang Bóng, Tình Quê Hương, Thương Quá Là Thương, Lời Yêu Dấu Cho VN, Xin Mặt Trời Sáng Trở Lại, Xin Cho Tôi, … Ở đó, người ta phát hiện một Lệ Thu khác – “về nguồn” – “nồng nàn” và “tha thiết” khác thường.

Ngày ấy, mỗi lần rất hiếm hoi, chủ yếu chỉ trong các show của Jo Marcel và Phạm Mạnh Cương danh ca này xuất hiện trên TV, nhiều người phải tạm bỏ dở công việc để “nghe/ngắm” cô – không là “tuyệt sắc”, nhưng “kiêu sa mê hồn”! Ở vũ trường, mỗi khi Lệ Thu bước ra chỗ dành cho cô, cầm lấy micro, đứng im, chuẩn bị hát, thì “mọi người dừng khiêu vũ để nghe”.

Sức hút của giọng hát này ở đâu ? Ở cách nhả chữ “điêu luyện”, “chắc nịch mà êm như nhung” ? Ở kiểu “ngân rung” cuối mỗi câu nghe như sóng gợn, “hút hồn” ? Hay ở chất giọng “trầm ấm” mà “trang trọng”, rất “gợi cảm”? (Lệ Thu chọn hát bằng giọng “thật”, không bằng “giả thanh” – ngoại trừ ở một đôi chỗ trong các bài Bến Xuân, Đêm Đông Lạnh Lẽo, Ly Rượu Mừng, và Vọng Ngày Xanh. Phải chăng chỉ bằng giọng “thật”, ca sĩ mới có thể “hát như rót từng dòng tâm sự đến người nghe” ?)

Có lẽ tất cả các nhận xét trên đều xác đáng. Quả khó tìm được ai khác hát tiếng Việt phát âm từng chữ vừa đĩnh đạc chuẩn xác vừa biểu cảm tinh tế, vừa “hiện đại” vừa “kinh điển”, như ca sĩ này. Giọng đã sẵn khỏe, mỗi lúc lên “cao trào” nghe “mãnh liệt dữ dội” (chẳng hạn ở các bài Mùa Thu Chết, Chiếc Lá Cuối Cùng, Bài Tình Buồn,… nói trên), nhưng một trong những đặc điểm quyến rũ nhất của Lệ Thu là cô không phô trương “nội lực” (điều hiển nhiên thừa mứa trong làn hơi của cô), mà bao giờ cũng mở đầu “êm khẽ dịu dàng” (nhưng dầu là “êm”, “dịu” đến đâu cũng vẫn cho thấy người hát đang “nén” làn hơi sung mãn của mình), rồi “mạnh”, “lớn” dần, để đạt đến “đỉnh”, “bùng vỡ” ở chính xác những “chỗ” cần phải ….”bùng vỡ”……. (Thành Ý viết theo lời kể của LT)

CHÁO HUYẾT

MÓN NGON THỜI ĐI HỌC

Nửa đêm tà tà đạp xe về nhà, đói bụng, tôi tắp dzô xe cháo huyết gần trường Lê Bảo Tịnh, đường Trương Minh Giảng. Chủ xe cháo là một ông già Tàu, nói tiếng Việt lơ lớ. Không biết ổng nấu cháo kiểu gì mà ngon kinh khủng… ngon từ cháo .. tới huyết., với vài khoanh “giò cháo quẩy” béo ngậy điểm lá hành ngò, vài cọng gừng và ớt bằm thiệt cay… ..

Hình như nồi cháo huyết này được Ông già hầm với da heo, tôm khô và mực khô, riêng miếng huyết, ổng khéo “xử lý” nên vừa dai vừa mềm ! Hồi đó chẳng ai nghi ngại gì về tính an toàn của thực phẩm nên Sinh viên học sinh coi cháo huyết là món “ăn chơi cao cấp” mà người Việt nấu không thể ngon hơn !…

Ông già Tàu tính toán hơi kỹ, tô đựng cháo thì nhỏ xíu, Ổng múc chỉ tới nửa tô muốn no phải ăn 4, 5 tô mới tạm ổn… Bữa nào hẻo “đạn”, tôi kêu một tô, cho ớt thiệt cay, xin thêm da heo…. uống nhiều trà đá dzô, thì “cõi lòng” tôi cũng đỡ vật vã…..Sau năm 1975, ông già Tàu không bán nữa, nhường xe cháo lại cho vợ chồng người con trai. Thằng con vẫn nhận ra… t

ui là khách quen, bàn tay múc cháo của nó cũng nhuần nhuyễn như Ông già, vẫn “cháo nửa tô”, đúng chuẩn ! Bây giờ sau 40 năm vật đổi sao dời… nhà cửa xây cất lên nhiều, cảnh vật cũng đổi thay, chẳng biết xe cháo huyết kỷ niệm của tôi trôi dạt về đâu…

Tết năm nay, Saigon trời se lạnh, lạnh bất thường. tôi đi bộ qua con đường cũ, nhớ ông già Tàu, nhớ “cháo nửa tô” cay cay bốc khói… từng giải quyết ” nỗi lòng” tôi đêm khuya ngày xưa ấy… Nói thiệt tình không lưỡng lự, với tôi, tô cháo huyết của Ông già Tàu hồi đó ngon tuyệt…. ngon nhất đời tui lun á ! …. Hồi nhỏ, Bạn thích ăn cháo huyết hong ?  (theo Vũ Thế Thành)

Quế Phượng tổng hợp chuyển tiếp

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: