CÂU CHUYỆN “PHÂY-BÚT”

CÂU CHUYỆN “PHÂY-BÚT”

Tôi mới làm quen trang ‘Phây-bút” chừng đôi ba năm nay, và cũng rất ít tâm sự về mình cho “bạn bè trên Phây-bút” biết mình đang muốn gì, vì đó không phải là nơi bày tỏ nỗi lòng cá nhân.

Hiện nay hiện tượng câu “lai’ đang trở thành một bệnh dịch trên “Phây-bút”, vì tôi có kết bạn bè với một số người (mà trước đây tôi có ý tưởng cũng nhằm câu “lai” hay có “còm-măng” trong mỗi tin ảnh chuyển lên trang mạng). Nhưng rồi quá bực mình, vì có một vài “hốt-gơn” ngày nào cũng trưng bày chừng bốn – năm tấm ảnh với đủ loại “Xì – Xú” hay quần là áo lượt đủ màu sắc như để khoe của hoặc để khoe thân, mà những hình ảnh đó không một lời chú thích. Làm tôi liên tưởng đến những cuốn ”ăn-bum” mà má mì ở các động chứa thường đưa cho khách làng chơi xem để lựa “đào” !

Vì thấy mình kết bạn không đúng người, nên vào “Phây bút” để xóa đi tình trạng kết bạn “lỗi lầm” đó. Cách xóa như sau :

– Động tác 1: Nhìn cột bên trái có mục “Danh sách bạn bè”. (H1)

– Động tác 2: bấm vào đó sẽ xuất hiện một hộp tim gồm 2 mục : 1/- Tạo danh sách và 2/- Xem tất cả bạn bè. (H2)

– Động tác 3: hãy bấm vào “Xem tất cả bạn bè”, sẽ xuất hiện tên và ảnh người mình đang kết bạn (mỗi tin ảnh của người này khi “bốt” lên “Phây-bút” nó sẽ xuất hiện trên trang “Phây-bút” của bạn)

– Động tác 4: bấm vào ô bạn bè, sẽ xuất hiện một ô gồm 5 hàng, hãy bấm vào “hủy kết bạn”, tức thì hình ảnh và tên người đó (thí dụ Nguyễn Văn Mít) sẽ biến mất. (H3)

Khách Giang Hồ

Nói cho rõ : “Phây-bút” = Facebook – “Lai” = Like –  “Còm-măng” = Comment (bình luận} – “Hốt-gơn” = Hot Girl – “Xú Xì” – Xu cheng và Sì lip

NỖI NIỀM ĐÊM MƯA

– Tùy bút của Uyên Sô

Một chiều cuối tuần mưa bay lất phất và mây trắng giăng giăng. Em đến thăm anh, vì trời mưa mãi nên không kịp về. Bên em anh lặng nhìn bầu trời và ánh mắt mộng mơ. Sợ người yêu khóc, khe khẽ bên tai anh kể chuyện ngày xưa…

Đó là một chiều mưa của nhạc  sỹ Nguyễn Vũ. Còn đây là một chiều mưa của nhạc sỹ Nhật Ngân : Tôi đưa em sang sông chiều xưa mưa rơi âm thầm để thấm ướt chiếc áo xanh và đẫm ướt mái tóc em… Nếu tôi đừng đưa em thì chắc đôi mình không quen. Đừng bước chung một lối mòn có đâu chiều nay tôi buồn…?

Như thế đó, cũng là  một chiều mưa thôi mà hạnh phúc một người và u sầu một kẻ.

Nhạc sỹ Nhật Ngân không lẻ loi trong phũ phàng mưa lạnh bỏi vì còn có một người khác cũng  trách cũng than vô tình mưa gió : “Mưa ơi ! Mưa ơi ! Mưa gieo sầu nhân thế”. Người ấy là nhạc sỹ Huỳnh Anh vậy. Mưa có “gieo sầu nhân thế” không ? Để trả lời câu hỏi đó, xin đến với một cô giáo – cô giáo Nhi Nguyễn – để nghe cô bộc bạch nỗi lòng :

Giờ này chưa ngủ được. Mỗi lần một cơn mưa đổ xuống là thấp thỏm lo lắng. Không biết nước có tràn vô nhà không ? Đêm nay cũng không phải là lần đầu tiên… Nước tràn sân trước, sân sau, vô phòng… Tội nghiệp mấy nhóc đang ngủ say sưa bị dựng dậy phụ tát nước.

Vậy đó thời gia sống chung với lũ cũng không phải là ít… Biết sao bây giờ ? Để có đủ kinh phí sửa lại cái nên nhà cũng đâu phải dễ. Chị em nhà giáo ráng dành dụm để làm lại cái nên nhà cho được yên giấc ngủ với những cơn mưa đêm.

Thế rồi lên kế hoạch. Đêm đơn lên phường thì được trả lời : “Không được sửa vì đang có tranh chấp”. Tranh chấp gì chứ. Đất nhà mình để ống nước mấy chục năm rồi. Giờ họ xây dựng lấn ép còn có chút xíu, giờ kiện ngược lại mình để ống nước lên đất của họ. Mà sao họ không kiện lúc chưa làm nhà ?

Cũng chấp nhận chờ… Chờ đến giờ này cũng chẳng thấy” anh chị” nào mời lên… Tranh chấp… Chờ… chờ… chờ… Giờ cũng hết hè rối. Vật tư thì tăng chóng mặt…Làm gì được nữa. Và cứ mỗi đêm mưa là như thế này.

Giờ các “anh chị” ấy nệm ấm chăn êm có nhớ đến lá đơn nhà mình nằm ở đâu không ? Ôi ! Đúng là “mưa gieo sâu nhân thế”. Mối sầu ngàn cân ! Có ai nghe thấy tiếng nức nở không ? Hay tiếng nức nở đã bị gió mưa, sấm sét nuốt chửng rồi ?

Cô giáo Nhi Nguyễn ơi ! Cô có thể chờ tới bao lâu nhỉ ?  Cô chờ để rồi hàng đêm cô lại chắp tay cầu khấn : Xin Chúa cho con đêm nay được bình an. Đêm qua con  sợ lắm rồi. Cô là một tín đồ ngoan đạo. Cô hết lòng tin tưởng vào Chúa và nhất nhất làm theo lời Chúa dạy : “Hãy xin thì sẽ được. Hãy gõ thì sẽ mở cửa cho”.

Nhưng cô giáo ơi ! Cô xin không đúng người và gõ không đúng cửa rồi. Người mà cô cần phải xin không phải là Chúa mà là các quan lớn quan nhỏ ở trên phường kìa. Cái cửa mà cô cần phải gõ không phải là trái tim Chúa mà là cửa phòng của các quan trên phường đó. Chúa đâu có làm cho cô khổ sở như thế đâu.

Hãy nhìn vào khuôn mặt u sầu của Người trên Thập giá đi ! Người đang trông xuống để chia sẻ nỗi khổ với cô mà. Nước tràn ngập nhà cô không phải do Chúa đâu. Do các “anh chị” trên phường đấy. Nếu họ không vứt đơn của cô vào sọt rác thì hè vừa qua chị em cô đã nâng được nền nhà lên rồi và như thế thì cô đâu có phải nặng trĩu lo âu : “Giờ này chưa ngủ được. Mỗi lần một cơn mưa đổ xuống là thấp thỏm lo lắng. Không biết nước có tràn vào không. Đêm nay cũng không phải là đêm đầu tiên… Nước tràn sân trước, sân sau, vô phòng…”

Vậy, cô hãy  mau mau lên UBP mà gõ cửa và kêu xin. Nhưng, để có kết quả thì đừng đi tay không, cô nhé ! Vì “vào cửa quan không có lối nói bằng nước dãi”. Câu nói ấy của viên quan huyện trong tác phẩm Bước đường cùng của Nguyễn Công Hoan cách đây gần một thế kỷ vẫn còn là kim chỉ nam cho bất cứ người dân nào khi đặt chân vào cổng các “ công đường” của thế kỷ 21 này, cô giáo Nhi Nguyễn ạ.

Sau khi cô giáo Nhi Nguyễn đăng lời than thở trên fb thì  cô nhận được nhiều sự cảm thông chia sẻ; trong đó có một người đã gợi ý cô nên siêng mua vé số Vietlot để, nếu trúng thì có tiền sửa nền nhà. Lời khuyên đó thoạt nghe có vẻ bông đùa, nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ thì quà là một lời khuyên chí lý. Bởi, nếu cô trúng số thiệt thì việc sửa nhà của cô sẽ rất thuận lợi, không chỉ có đủ kinh phí mà quan trọng hơn là việc làm đơn xin giấy phép ở trên phường  chắc chắn sẽ rất dễ dàng.

Ông bà ta đã chẳng từng dạy : “Nén bạc đâm toạc tờ giấy” sao ? Sở dĩ đơn xin của cô trước đây không được cứu xét vì cô không biết thủ tục đầu tiên” ở các cơ quan công quyền hiện nay.

Cô không biết vì cô là cô giáo. Là cô giáo  nên ngây thơ, thật thà. Mà “thật thà thì thua thiệt”. Cô nên biết rằng đất nước Việt Nam hôm nay là vương quốc của loài chuột. Bởi vậy, cô phải thuộc nằm lòng bài hát “ Bác đang cùng chúng cháu hành quân”. Đi đến đâu cô cũng phải hát bài ấy thì bảo đảm với cô rằng việc khó mấy cũng thành. Nhớ kỹ nhé, hỡi cô giáo nhỏ tội nghiệp !

Cầu xin cho cô được trúng số. Lần này thì phải cầu xin ơn Trên thật.

Trong  bản tin tối nay, xướng ngôn viên đài truyền hình loan báo : “ Đêm nay Nam bộ sẽ có mưa giông, gió giật cấp  8 đến cấp 9…”  Giữa lúc xướng ngôn viên còn đang đọc bản tin thì sấm sét bắt đầu lên tiếng. Những tia chớp ngoằn nghoèo xé nát bầu trời đêm. Gió  thổi mạnh  như muốn  xô đổ, giật sập mọi thứ nó gặp trên đường đi. Và mưa ào ào đổ xuống như thác lũ.

Giờ này chắc hẳn cô giáo Nhi Nguyễn đang sợ hãi âu lo. Mưa từ đâu mưa về làm muôn đóa hoa rơi tả tơi. Phải chăng mưa buồn vì tình đời, mưa sầu vì lòng người…?

Uyên Sồ Sài Gòn trong cơn bão số 10

TRUNG THU BUỒN

Trung thu buồn quá, chị Hằng ơi !

Mưa lớn lụt lội khắp nơi nơi.

Lênh láng nước dâng tràn mọi ngả,

Hối hả người chạy hụt cả hơi.

Tiu nghỉu trẻ con chực muốn khóc,

Rầu rầu người lớn ngăn lệ rơi.

Ai gây  cảnh này, chị Hằng nhỉ ?

Chị bảo :  Bắc thang lên hỏi Trời”.

Kiều Uyên Du

TIẾNG ĐÀN PIANO NỬA ĐÊM

Một chuyện có thật rất có tình…

Một ngày anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt :

– Ông lại bán xe rồi hay sao mà đi tàu lên đây ?

Anh cúi đầu trả lời lí nhí trong hổ thẹn :

– Ừ thì bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm !

Chị sầm mặt xuống :

– Ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không ngóc lên đầu lên được. Hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy ?

Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều mà anh muốn nhờ. Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối :

– Nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e sẽ chẳng còn được bình yên nữa !

Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối :

– Con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được. Anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi. Chỉ cần nửa năm hay vài ba tháng gì cũng được.

Em là phụ nữ em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh sẽ lại đón nó về.

Chị thở dài :

– Ông lúc nào cũng mang xui xẻo cho tôi. Thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã.Có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau.

Anh nhìn chị với ánh mắt đầy hàm ơn. Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi, tiễn chị ra xe rồi thở dài, lùi lũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg…

oOo

Anh và chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi lao động xuất khẩu ở Ðông Ðức. Chị theo học Ðại Học Sư Phạm Hà Nội 1. Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây Ðức. Chị tốt nghiệp đại học, về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.

Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Ðức.

Vừa sang Ðức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt, đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán, chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta. Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu: Ðể có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Do vậy mà anh đã không dám mạo hiểm ra làm ăn.

“Ðồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng…” đó là câu nói cửa miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.

Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nửa năm mới được về nhà. Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó : Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn thì hỏi làm được gì chứ. Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.

Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị. Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói. Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm.

Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ. Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn. Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá.Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới. Thành phố Bremen là thành phố nhỏ.Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố. Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.

Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh. Trong những dịp năm mới hay Noel, chị cũng có quà riêng cho con bé. Nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ Giáng Sinh nữa.

Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ. Tuy chị không biết cụ thể thế nào. Chị chỉ hiểu, dù con bé lớn lên trong tật nguyền hẩm hiu nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan. Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều.Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn.Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà…

Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm. Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.

Vợ chồng chị đã mua nhà. Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được.

Ði học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Ðứa em trai cùng mẹ của nó, cũng như mẹ nó và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.

Em trai nó học thêm piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn piano rất đẹp để ở phòng khách. Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa. Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lõm bõm : “…đàn… đàn… klavia… con muốn…” Anh thở dài và hát cho nó nghe.

Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần. Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa.Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại. Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó giở chứng.

Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc. Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi piano điêu luyện như vậy. Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm.

Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn. Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì… Và chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: “…Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo… sống với cha êm như làn mây trắng… Nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con…với tháng năm nhanh tựa gió… Ôi cha già đi, cha biết không…” 

Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lồng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó. Nó chìa cho chị một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát.

Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi :

– Con biết bố con bị ung thư lâu chưa ?

Nó chìa bốn ngón tay ra trước mặt mẹ.

– Chị hỏi : bốn tháng rồi hả ?.

Nó gật đầu. Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài. Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ. Ðại ý là nó diễn đạt rằng :

– Bố lên ở trên Thiên Ðường rồi. Mẹ yên tâm. Con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu ! Con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con…

Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ. Ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg…

oOo

Tôi nghe người ta kể lại chuyện này, khi đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị. Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát “Người Cha Yêu Dấu” bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Ðức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi một người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy. (Tín Hữu theo nguồn: luu vu)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: