TRỞ LẠI NGHI ÁN “KỶ VẬT CHO EM”

Logo Van nghe

quan-toaNGHI ÁN “KỶ VẬT CHO EM”

Mới đây trang “Một thời Sài Gòn” có nhận được bài chuyển tiếp từ Facebook, với người viết là Nguyễn Hải Bằng.

Thực ra trang “Một thời Sài Gòn”, và trang Hồ Ngọc Cẩn vào năm 2011 đã từng lên tiếng về nghi án này, do bạn Trần Truy Phong (T.T.Phong) một đồng môn của chúng tôi, cũng là một đồng đội từng biết về Chuẩn Nghị. Đồng thời sau khi nhạc phẩm “Kỷ vật cho em” được cho là phổ thơ của tác giả Linh Phương, đến nay đã nửa Thế Kỷ mà tác giả Linh Phương không có bài thơ nào được phổ nhạc thêm dù ở trong hay ngoài nước, điều này càng cho thấy nghi án “Kỷ vật Cho em” là đúng đắn.

Mời các bạn đọc lại bài : Nghi án “kỷ vật cho em” được đăng tải vào ngày 08/10/2011 trên trang “Một thời Sài Gòn” (xin bấm vào đường dẫn trên), Và mời các bạn tiếp tục đọc bài của người viết Nguyễn Hải Bằng mới post trên trang xã hội Facebook mới đây.(ngày 5/9/2016)

Cao Bồi Già

ng-hai-bangKỶ VẬT CHO EM…

THƠ CỦA AI ?

Tôi có nhiều người bạn lính thời VNCH. Thuở đó,chiến tranh khốc liệt, đa phần những người trẻ đều khoác áo lính trừ những trường hợp hoãn dịch vì gia cảnh hay học vấn. Biên giới giữa sống và chết mong manh, nên những bài nhạc về lính thường mang màu sắc buồn và bi qua

Nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ nhạc bài “Kỷ vật cho em” (Được cho là của Linh Phượng) và bài nhạc trở nên nổi tiếng vì nói về tương lai người lính ảm đạm
Hôm nay, tình cờ người bạn gửi mail, nói bài thơ không phải của Linh Phượng mà là của Chuẩn Nghi, nên post bài này để các bạn tham khảo

Thơ của ai ?

Bài thơ liên-quan bản nhạc Kỷ Vật Cho Em của Phạm Duy. Hơn 40 năm dài, từ năm 1969. Tình cờ qua trang của lính,Tr Chien si 1 tôi đọc được một bài viết của anh Tr/Tá Bùi Đức Lạc PB ND liên quan đến người bạn ND quá cố của tôi xin chia-xẻ cùng anh em.

Bài nhạc nổi danh của nhạc sỹ Phạm-Duy đã được nhiều ca sỹ hát đi hát lại, nói lên nổi lòng của anh em trẻ đi vào cuộc chiến thuở bấy giờ thật xúc-động và ngậm-ngùi !

Sự thật tác giả không phải của Linh Phương mà của Chuẩn Nghị ! Chuẩn Nghị tên thật là Nguyễn Đức Nghị người Phan-Rang. Đi khóa 26 Thủ Đức, anh ta viết nhiều thơ đăng trên báo Văn Nghệ Tiền Phong trong trang thơ của Lý Thụy Ý phụ trách.

Năm 1969, tôi bị thương mới hồi-phục, Nghị đóng quân ở Bình-Điền khi lại thăm Nghị và các anh em trong đơn-vị cũ trong đó có Nguyễn Trọng Nhi, Trần Chí Mỹ, và các anh em khác.

Khi tâm-sự riêng với nhau, Nghị rất bực-tức về bài thơ mà anh làm gởi đăng báo Tiền Phong lại được Phạm Duy phổ nhạc với tên tác giả khác ! Người sĩ quan trẻ trong đơn vị Nghị nhờ đưa bài thơ này cho Lý Thụy Ý lại giao cho nhạc sỹ Phạm Duy, thấy hay nên ông này làm bài nhạc luôn !

Trong bài thơ của Nghị là lời nhắn lại cho Nga người tình mà khi hữu sự Nghị biên thư cho tôi trao cho cô ấy. Hoàn cảnh đang bị bế tắc 9 Pham Duy 1vì mẹ cô Nga không thích Nghị người miền Bắc ! Sau đó khi đi hành-quân ở Tây Ninh Nghị tử trận.

Chuyện khiếu nại với Phạm Duy kể như im luôn và bài nhạc được phổ biến với lời thơ của Linh Phương mãi cho đến nay chỉ có một bài viết của anh cựu Tr/Tá Nhảy Dù Bùi Đức Lạc đưa ra trở lại.

Bài thơ này Nghị viết bằng mực đỏ, cho tôi xem, nhưng vì lời thơ quá chán đời, tôi không chịu lấy, chỉ đọc qua thôi ! Trước khi tôi bị thương ở Vên Vên Đá Hàn, Nghị có tặng cho tôi bốn câu thơ cũng giọng thơ chán đời chết chóc, Nghị viết trong một miếng giấy khổ lớn cũng bằng mực đỏ và trao cho tôi trong phòng ngủ của đơn-vị, tôi cho là điềm xấu xé đi sau khi đọc nó.

Nghị nói : “Tao cho mày bốn câu thơ này làm kỷ niệm ! Nếu tao có chết mày lấy ra đọc Tr thap nhang 1để nhớ tao !“ Tôi còn nhớ nó như sau :

“Ngày mai gục chết đau thương,

Thây ma vất vưõng nơi phương trời nào .

Người yêu ai có nguyện cầu ?

Cỏ hoang xanh mọc lên màu lãng quên !“

(Chuẩn-Nghị)

Khi Nghi mất, đem xác về nghĩa-trang Quân Đội Biên Hoà, tôi và Nga có lên tiễn linh cửu lần cuối cùng để đưa về chôn ở Phan Rang. (TT Phong)

Nguyên tác bài thơ “Kỷ Vật Cho Em” (Chuẩn Uý Nguyễn Đức Nghị, TĐ8, Nhẩy Dù)

Em hỏi anh bao giờ trở lại ?

Anh trả lời mai mốt anh về

Anh trở về không bằng áo hoa mũ đỏ

Tr Chien si 4Anh trở về không bằng huy chương chiến thắng

Anh trở về trong chiều hoang chiều nắng

Trong hòm gỗ hay trên chiếc băng ca

Anh trở về nằm giữa những vòng hoa

Những vòng hoa chan hoà nước mắt

Anh gửi về cho em một vài kỷ vật

Đây chiếc nón sắt xuyên mấy lỗ đạn thù

Nó đã từng che nắng che mưa

Đã từng hứng cho anh giọt nước

Chiều dừng quân nơi địa đầu lạnh buốt

Nấu vội vàng trong đó nắm cơm khô

Tr Chien si 9Anh gửi cho Em một tấm poncho

Đã rách nát theo hình hài năm tháng

Lều dã chiến trong chiều hoang cháy nắng

Che cơn mưa gió lạnh buổi giao mùa

Làm chiếc võng nằm nhìn đời lính đong đưa

Và khi chết cũng poncho tẩm liệm

Nay anh gửi cho Em làm kỷ niệm

Nhận không Em tình lính chút này đây

Tình lính đơn sơ vì chinh chiến kéo dài

Nhưng tình lính chỉ lạt phai

Khi hình hài và con tim biến thể

Nguyễn Hải Bằng

Mời nghe ca khúc : Kỷ vật cho em – Khánh Ly / Anh Ngọc (thu âm trước 1975)

https://youtu.be/yOoqH2BXKlE

Ng Viet 1CHUYỆN BÀI THƠ

ĐEM PHỔ NHẠC

– Bài Nguyễn Việt

Vào năm 1971 khi nhạc phẩm “Kỷ vật Cho em” được các ca sĩ Lệ Thu rồi Elvis Phương diễn tả trong những chủ đề băng nhạc mang tên Shotguns, đã làm rung động tâm hồn mọi người vì một lý do, tác phẩm nói đến một tâm tình một anh lính đã trở thành phế binh sau một trận chiến, qua những lời ca khúc :

Em hỏi anh bao giờ trở lại / Xin trả lời mai mốt anh về / Không bằng chiến thắng trận Pleime / Hay Đức Cơ- Đồng Xoài – Bình Giả…/ Mai anh về trên đôi nạng gỗ / Bại tướng về làm gã cụt chân…

Lúc đó ai cũng nghĩ nhạc và lời của Phạm Duy, vì trên poster được in ấn để bán ra cholinh-phuong-1 người hâm mộ chỉ có mỗi mình tên của Phạm Duy.

Nhưng đùng một cái bài “Kỷ vật cho em” trở thành scandal sau đó không lâu, không phải bị tịch thu, bị cấm hát vì mang tinh thần phản chiến trong thời gian đó. Nên nhớ người viết từng có bài viết “Ca nhạc sĩ Sàigòn trước năm 1975”, khi nói đến chính quyền thời bấy giờ luôn động viên các văn nghệ sĩ trong các sáng tác phẩm mang tính chiến đấu.

Nhạc phẩm “Kỷ vật cho em” không nằm trong diện này, mà vì có một người làm thơ mang tên Linh Phương lên tiếng cho rằng bài thơ “Kỷ vật cho em” đã được anh gửi đăng trên nhật báo Độc Lập, lúc còn bận hành quân trên lãnh thổ Campuchia, có lẽ tình cờ nhạc sĩ Phạm Duy được đọc bài thơ trên nên đã phổ thành nhạc. rồi Linh Phương phát biểu tiếp “Phạm Duy đã “cầm nhầm “bài thơ “Kỷ vật cho em” của tôi để phổ nhạc mà không cần biết tới tôi là ai…”

Tuy phát biểu như thế nhưng Linh Phương vẫn hoàn toàn giữ thái độ im lặng, không tìm đến Phạm Duy để đòi tiền bản quyền khi chưa xin phép anh phổ nhạc bài thơ này. Nhưng sau khi báo chí đăng tải nguồn tin trên, trên thị trường đã có những poster “Kỷ vật cho em” được tái bản, và hình như nhạc sĩ Phạm Duy đã cẩn thận in rõ ràng trên đó là “thơ Linh Phương – nhạc Phạm Duy”. Điều này ít ra cũng đã xoa dịu phần Tiec thuongnào tự ái của nhà thơ vốn mang tính… ngông trong đời lính.

Nhưng một thời gian sau, nhà thơ Linh Phương đã khám phá được trò “ma giáo” (theo trang web của Linh Phương) của Phạm Duy. “Đàn anh văn nghệ” vẫn cố tình không để tên đàn em trong tập nhạc mang chủ đề “Kỷ vật cho chúng ta “, trong đó đăng bài nhạc “Kỷ vật cho em”. Làm nhà thơ Linh Phương nổi giận.

Ký giả Phan Linh lúc đó cộng tác trên tờ “Sân Khấu Truyền Hình số 1 – bộ mới năm 1971” viết :

– “Thú thật, chúng tôi rất lấy làm ngạc nhiên khi nghe anh Linh Phương phàn nàn, khi nghĩ về thái độ không được đẹp của nhạc sĩ tài danh Phạm Duy, người mà gần đây được giới trẻ gán cho danh từ “Bố già Hippy “.

Anh Linh Phương khẳng định, sở dĩ anh chưa thực sự lên tiếng trên báo chí về trường hợp “Kỷ vật cho em” là vì anh muốn chờ ở Phạm Duy có một cư xử văn nghệ. Vả lại, anh không muốn hạ một kẻ đã ngã ngựa như Phạm Duy, một nhạc sĩ tài hoa với “Bà mẹ Gio Linh“ (?!), với những bài dân ca ngày xưa, nay đã bán linh hồn cho quỷ dữ sa tăng, dâm ô đồi trụy …” (sic)

Ky vat 2Bài báo tiếp tục viết : Bởi thế nhà thơ Linh Phương dự định tổ chức một đêm thơ nhạc “Kỷ Vật Cho Em – Từ Vùng Đất Chết“ tại một quán văn nghệ ở Sài Gòn, sẽ mời Phạm Duy cùng một số anh em ký giả, văn nghệ sĩ đến chứng kiến cuộc nói chuyện công khai cùng nhạc sĩ Phạm Duy về bài nhạc “Kỷ vật cho em”.

Sau khi bài báo trên ra mắt, nhạc sĩ Ngọc Chánh ông bầu băng nhạc Shotguns đã cùng Phạm Duy tức tốc đi tìm nhà thơ Linh Phương để giải quyết bản quyền bài thơ “Kỷ vật cho em” dứt điểm, bởi Ngọc Chánh đâu ngờ ông mua độc quyền nhạc phẩm “Kỷ vật cho em” của Phạm Duy để khai thác trong các băng nhạc Nguồn Sống, lại đụng đến bản quyền của một người khác tức nhà thơ Linh Phương.

Mặc dù Phạm Duy phải chịu trách nhiệm, nhưng nhạc sĩ Ngọc Chánh là người làm ăn nếu để mang tai tiếng khi cơ sở của ông đang khai thác độc quyền bài “Kỷ vật cho em”, nên một lần nữa ông “bỏ tiền ra” trả bản quyền dùm cho Phạm Duy. Nghe đâu tiền tác quyền bài thơ khoảng 150.000đ tương đương giá trị của 5 lượng vàng lúc đó. (ngưng tr1ch)

Tr cao boi gGia 5LỜI BÀN CỦA “CAO BỒI GIÀ” : theo lời bạn TT Phong xác nhận, nhạc phẩm “Kỷ vật cho em” do NS Phạm Duy phổ nhạc là từ bài thơ “Kỷ vật” của Chuẩn-Nghị. Nhưng từ nhiều năm nay trên diễn đàn văn nghệ, mọi người đều cho rằng Phạm Duy phổ từ bài thơ “Để trả lời một câu hỏi” của Linh Phương..

Còn về tờ Nhật báo Độc Lập, theo Linh Phương bài “Để trả lời một câu hỏi” đã được đặng trên trang văn nghệ của báo, nên theo Cao Bồi Già lúc đó cũng đang cộng tác với báo này qua mục điện ảnh tân nhạc (ông Đinh Văn Phát làm chủ nhiệm, anh Hoàng Châu làm Chủ bút, soạn giả Mộc Linh làm Tổng thư ký, còn trang văn nghệ do ký giả Thiện Mộc Lan (TML) phụ trách. Khi nghi án xảy ra tôi có hỏi TML, có biết bài thơ “Để trả lời một câu hỏi” này không ? Thì chính TML chỉ nói rằng không nhớ, vì “văn nghệ trẻ” gửi bài về nhiều quá !

Cao Bồi Già tổng hợp chuyển tiếp

Logo nhan vat 1

tr-thanh-thuyTHANH LAN TIẾNG HÁT CỦA

KHUNG TRỜI ĐẠI HỌC

–  Trịnh Thanh Thủy

Nhắc đến Thanh Lan, hầu như người dân miền Nam Việt Nam trước năm 1975, ai cũng biết. Hình dáng một cô ca sĩ áo trắng với đôi mắt to, nụ cười duyên dáng có tiếng hát trong trẻo, thanh tao đã làm mê đắm biết bao người.

Nhất là các chàng sinh viên, học sinh còn cắp sách đến trường ở các khuôn viên đại học, ai không từng mơ ước được hân hạnh gặp cô dù một lần. Cô từng là một ca sĩ hát nhạc trẻ, nhạc Pháp được hâm mộ và đã tham dự những buổi đại hội nhạc trẻ được tổ chức trước năm 1975. Ngoài việc rất ăn ảnh, Thanh Lan là một tài năng hiếm có và đa dạng. Cô không những thành công trong lãnh vực âm nhạc mà còn trên sân khấu kịch nghệ và điện ảnh.

Cô bắt đầu sự nghiệp nhiều mặt của mình khi 12 tuổi đi hát cho đài phát thanh trong ban Việt Nhi. Năm 18 tuổi diễn vở kịch thứ nhất trên đài truyền hình và năm 20 tuổi bắt đầu đóng cuốn phim đầu tiên. Cô học trung học ở trường Pháp Marie Curie, và tốt nghiệp đại học ở Văn Khoa. Cô đã từng lưu diễn nhiều nơi trong và ngoài nước. 9-thanh-lan-1Hiện nay cô định cư ở Hoa Kỳ và vẫn tiếp tục sự nghiệp nghệ thuật của mình.

Tôi được gặp gỡ cô nhiều lần, dáng vẻ và giọng hát của cô không mấy thay đổi. Nét đẹp và dáng vóc thanh xuân vẫn còn lưu giữ, nụ cười vẫn tươi tắn và cung cách đối xử vẫn nhẹ nhàng, dễ thương và “chết người” như bao giờ (may tôi là phái nữ).

Trịnh Thanh Thủy (TTT) : Chào chị Thanh Lan. Với T và người Việt hải ngoại, có lẽ hình ảnh người ca sĩ áo trắng tuổi học trò thật dễ thương của chị vẫn còn ghi đậm trong ký ức họ. Hôm nay T xin phép được hỏi chị về những câu chuyện xảy ra trong thời gian trước 1975 như một trở về quá khứ nhé chị.

T được biết chị đi hát từ năm 12 tuổi. Xin chị kể lại kỷ niệm lần đầu chị lên sân khấu như thế nào ở cái tuổi 12, nếu chị còn nhớ. Ban Việt Nhi do ai sáng lập và bài hát đầu đời trên sân khấu của chị là gì?

Thanh Lan (TL) : Những ngày mới bước chân vào lớp sixième (đệ thất) trường Marie Curie, Thanh Lan có thói quen nghe những chương trình tân nhạc Việt Nam trên đài phát thanh Saigon. Lúc ấy mới 12 tuổi nhưng đã mê âm nhạc lắm và đã học qua 3 năm piano với ma sơ trường Saint Paul, bà Thẩm Oánh và ông Nghiêm Phú Phi.

9-thanh-lan-2Một buổi trưa Chủ Nhật, Thanh Lan vô tình nghe được chương trình phát thanh của ban Việt Nhi do nhạc sĩ Nguyễn Ðức điều khiển. Thích lắm, nên tâm sự với Mẹ. Mẹ bèn kể cho thầy Nghiêm Phú Phi, nên thầy đã viết thư giới thiệu để ngày Chủ Nhật sau Thanh Lan được Mẹ (tức bà Thái Chi Lan em của ông Thái Thúc Nha chủ  hãng phim Alpha, cha là nhà  chính trị  Phạm Thái, nên Thanh Lan có  tên Pham Thái Thanh Lan – Ng Việt) dẫn đến đài phát thanh Saigon gặp nhạc sĩ Nguyễn Ðức.

Rồi tuần sau nữa, Thanh Lan được cậu Liêm đưa đến nhà của nhạc sĩ Nguyễn Ðức để thử giọng, rồi Chủ Nhật tuần sau đó nữa Thanh Lan được đơn ca lần đầu tiên trong đời bài hát do chính Thanh Lan chọn (mà cậu Liêm đã đàn guitar tập cho Thanh Lan ở nhà). Ðó là nhạc phẩm “Vui đời nghệ sỹ ” của nhạc sĩ Văn Phụng. Thanh Lan thâu đài phát thanh Saigon mỗi Chủ Nhật, chừng hơn một năm thì ngưng vì chương trình học của trường quá nặng. Sau này nhạc sĩ Nguyễn Ðức cũng có sắp xếp cho các học trò hát tại các sân khấu.

TTT : Là một sinh viên Văn Khoa ngày ấy, vừa đi học vừa xây dựng sự nghiệp ca hát, đóng kịch, điện ảnh, làm sao chị có thể hoàn tất mọi việc và lấy được chứng chỉ tốt nghiệp hay thế ? Kiến thức đại học có giúp ích gì cho sự trau dồi nghệ thuật không ?

TL : Thanh Lan nhớ nhất là ngày quay phim Yêu của đạo diễn Ðỗ Tiến Ðức. Ngày đó Thanh Lan cũng phải vào đài truyền hình để quay hình một bài hát rất buồn, phải tập trung tư tưởng dữ lắm. Ðến giờ đi quay phim, đoàn phim đến đón mà bài hát chưa quay xong.9-thanh-lan-3 Thanh Lan đang nước mắt lã chã rơi, đứng hát trước máy quay hình mà đã nhìn thấy bà chủ hãng phim lấp ló bồn chồn.

Cố gắng lắm, mới diễn cho xong bài hát để chạy đến căn biệt thự mà đoàn phim đang chờ. Nhưng lâu lâu mới gặp hôm bận bịu như vậy chứ thật ra thì mười bữa, nửa tháng mới thâu TV một lần. Thanh Lan cũng không hát phòng trà ban đêm, chỉ hát ở Ritz với anh Jo Marcel có vài tháng vì ba của Thanh Lan lỡ nhận lời khi Thanh Lan còn đang đi hát tại Âu Châu vắng nhà. Thanh Lan thật sự hát độc quyền tại phòng trà Tự Do năm 1974.

Thanh Lan học về văn chương, chủ yếu là đọc sách nhiều, nhớ đến những ngày gần như thuộc lòng hai cuốn Moby Dick và The scarlet letter, rồi Hamlet… Dĩ nhiên đọc sách nhiều cũng giúp cho nội tâm mình phong phú hơn. Và những vở kịch mình đã học qua cũng giúp ích cho mình khi phân tích những nhân vật hoặc bài hát mình sắp trình diễn.

TTT : Ngoài tài năng ca hát, chị cũng rất xuất sắc trong lãnh vực thoại kịch. Từ thời thơ ấu, trước 1975, T đã từng thấy chị trong khung hình TV đen trắng của đài Truyền Hình VN số 9 trong ban kịch Vũ Ðức Duy với vở Những người không chịu chết của kịch tác gia Vũ Khắc Khoan (giám đốc Kịch nghệ tại trường Quốc Gia Âm Nhạc ở Sài-gòn). Kịch của ông thường có nét kịch Tây phương và tính triết lý cao. T nhớ một phân cảnh trong một cửa tiệm của thương xá có bày những pho tượng ma-ni-canh (mannequin) vào ban đêm.

Chị thủ vai một cô gái bị bệnh tâm thần đứng thủ thỉ nói chuyện với các pho ma-ni-canh. Lời thoại đôi khi khó hiểu. 9-thanh-lan-4Xin chị cho biết, chị có gặp khó khăn hay trở ngại trong việc diễn xuất, khi được giao đóng một vai chính khó như vậy không? Từ sân khấu âm nhạc qua kịch nghệ chị học hỏi từ đâu và có phải qua một trường lớp nào trong việc huấn luyện không ?

TL : Như khi nãy TL vừa thổ lộ, từ thuở trung học Marie Curie TL đã học phân tích nhiều vở kịch của Molière, Corneille, Racine. Rồi khi lên đại học thì có diễn vở “A streetcar named desire” do ông Duane Hauch giáo sư người Mỹ đạo diễn và diễn tại Hội Việt Mỹ Saigon (TL diễn vai Stella). Bản tiếng Việt do anh Lê Tuấn dịch. Ngoài ra, từ mấy năm trước TL đã thủ vai chính cho nhiều vở bi kịch trên màn ảnh nhỏ trong các ban kịch Linh Sơn, Vũ Ðức Duy, Mặc Can.

Năm 1971, Ban kịch Thanh Lan được thành lập và ra mắt khán thính giả lần đầu trong vở “Những người không chịu chết” của giáo sư Vũ Khắc Khoan trên đài truyền hình Saigon. (Trước khi quay hình có đến tận nhà giáo sư xin phép đàng hoàng. Giáo sư tin tưởng nên mới cho phép). Mục đích của ban kịch là gửi đến khán giả những tác phẩm văn học Việt Nam và các nước. Các thành phần diễn viên đều có trình độ đại học, gồm có:

Thanh Lan, Nguyễn Lập Chí trong hai vai nữ và nam chính, Special guests: Vũ Ðức Duy, Lê Cung Bắc , Hoàng  Oanh, Phạm Thái Dũng, và một số kịch sĩ sinh viên. Ðặc biệt nhạc nền Thanh Lan đã nhờ nhạc sĩ Lê Uyên Phương viết. Và thêm phần soprano vocal với các giọng nữ Mai Hương, Quỳnh Giao và Thanh Lan. Vở kịch này cũng đã được diễn tại rạp Norodom Saigon và trường đại học Dalat.

Thanh Lan dự định năm 74 sẽ trình làng vở “Ngộ nhận” (Le malentendu của Albert Camus). Nhưng bận bịu quá, rồi qua 75 thì coi như hết làm gì được rồi

9-thanh-lan-5TTT: Là một nghệ sĩ đa tài, chị bước vào điện ảnh và thành công liên tiếp. Trong các phim chị đóng qua trước 75, chị thích vai trò của mình trong cuốn phim nào nhất ? Tại sao ?

TL : Cũng nhờ diễn kịch trên TV nên TL đã được sự tin tưởng của các đạo diễn từ những ngày mới đến với điện ảnh. Trước 75, vai chính đầu tiên là “Tiếng hát học trò”, đạo diễn Thái Thúc Nha, TL cùng diễn với Huy Cường, Thu Hương. Vai chính cuối cùng trước 1975,  là “Number ten  blues”. Phim này do hãng Amino ở Tokyo sản xuất, TL cùng diễn với các tài tử Nhật Yusuke Kawazu, Kenji Isomura và tài tử Việt Nam Ðoàn Châu Mậu.

Khi ra mắt tại các đại hội điện ảnh quốc tế năm 2013 (Canada, Pháp, Mỹ, Hoà Lan, Nhật) thì đạo diễn Norio Osada đã thêm vào tên phim “Good bye Saigon”. Lý do vì sao 38 năm sau mới ra mắt thì đạo diễn nói đây là một phép lạ vì tưởng cuốn phim thất lạc rồi.

Ðây cũng là vai trò TL thích nhất vì có nhiều challenge cho một tài tử Việt Nam vào thời đó. Trước hết phải diễn bằng tiếng Anh, phải chạy suốt chiều dài thành nội ở Huế, phải lội dưới sông, lăn lộn giữa bùn cùng hai tài tử Nhật, và phải biết… hát. Hihi.

TTT : Năm 1971 chị được trao giải “Nữ diễn viên nhiều triển vọng nhất” của Giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật thuộc phủ Tổng Thống, qua bộ phim “Tiếng hát học trò”. Chị có kỷ niệm nào đáng nhớ khi đóng bộ phim đã làm nổi danh chị trong giải thưởng này không?

TL : Theo quan niệm riêng của Thanh Lan thì sau khi đã diễn những vở kịch dài hằng mấy tiếng đồng hồ trên TV mà không được ngưng lại để nghỉ (trừ khi hết màn phải vào thay áo qua màn sau), thì đóng phim quá… khỏe, vì chỉ cần thuộc có một câu hoặc một đoạn rồi ngừng lại để … đặt đèn lại và đổi góc máy. Nhưng diễn như vậy cũng không thoải mái vì đang khóc ngon lành đạo diễn lại bảo “cắt”.

Rồi nửa tiếng sau, khi các chuyên viên đã làm xong công việc của họ rồi thì mình lại vào ngồi… khóc tiếp. Nói tóm lại việc nào cũng có cái khó của nó. Với cuốn phim đầu tiên mà Thanh Lan đã được mời vào Dinh Ðộc Lập 9-thanh-lan-6cùng bao nhiêu là các vị có tên tuổi của Saigon Hòn Ngọc Viễn Ðông trong buổi trao giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật, có thể nói là danh vọng đến quá dễ dàng. Tuy nhiên, danh vọng không phải là điều mình tìm kiếm. Chỉ vì ở trường học kịch thơ nhiều quá nên mê kịch, mà từ thuở bé đã mê xem phim lắm. Tết có được bao nhiêu tiền lì xì đều bỏ ra xem phim hết.

Trong phim Tiếng hát học trò TL nhớ nhất là anh Huy Cường. Anh nói giọng Bắc thật trầm ấm, diễn dễ dàng như không diễn. Ngoài đời thì luôn ăn nói lịch sự. Anh thủ vai bồ của mẹ TL do nữ ca sĩ Thu Hương đóng. Và có cảnh anh đàn guitar cho TL hát bài Tiếng hát học trò. Sau này anh qua đời vì tai nạn xe cộ, nghĩ đến anh TL buồn mãi.

TTT: Chị qua Hoa Kỳ định cư rất trễ, hẳn nhiên trong nước còn rất nhiều fan ái mộ chị. Nếu vì một lý do nào đó như có lời mời trở về VN để hoạt động trong các lãnh vực ca hát kịch nghệ, hay điện ảnh, chị có trở về không ? Nếu có bị dư luận phê phán, cảm nghĩ của chị thế nào ?

TL : Lần đầu tiên Thanh Lan nhận được lời mời về Saigon hát tại rạp Hoà Bình trong một chương trình hoàn toàn nhạc Pháp vào năm 2005, lần đó Thanh Lan từ chối. Mười năm nay Thanh Lan vẫn nhận được những lời mời về trình diễn tại quê nhà nhưng Thanh Lan vẫn tiếp tục….. làm ngơ.

Nghĩ đến mấy chục triệu khán giả từ 50 năm qua, Thanh Lan thổn thức muốn về để gặp lại, Tr ca si 2để bùi ngùi nhìn lại nhau giờ ai cũng đã hai màu tóc. Nhân đây xin được gửi đến tất cả khán giả của Thanh Lan tại quê nhà lời chào thân ái, quý vị đã biết Thanh Lan từ khi còn là cô bé con học trung học, đến nay mấy mươi năm qua quý vị vẫn thương Thanh Lan như xưa, theo dõi từng niềm vui nỗi buồn. Muốn bằng xương bằng thịt đứng trên sân khấu hát say sưa cho quý vị thấy và nghe như những ngày xưa ấy. Nhưng biết sao bây giờ. Từ ngày rời quê hương chưa một lần bước chân về, quý vị xem Thanh Lan qua vidéo vậy nhé.

TTT: Xin cám ơn chị Thanh Lan rất nhiều, chúc cho chị ngày càng thành công rực rỡ. (theo Trịnh Thanh Thủy)

Kiều Văn chuyển tiếp

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: