TRUYỆN NGẮN : TÌNH KHỜ

Logo Van nghe

Ngan BinhTÌNH KHỜ

– Ngân Bình

Khi biết tôi có ý định xin việc làm ở văn phòng bảo hiểm, mà ông chủ là một người đàn ông trung niên, Tú Oanh nói :

– Nghe đồn rằng ông ấy là đệ nhất chung tình, dù bà vợ nhan sắc rất tầm thường. Có nhiều người đẹp đã phải thất bại với kế hoạch mỹ nhân kế.

Trâm Anh nheo mắt với tôi :

– Người đẹp này thế nào ? Nghe nói, mi không đánh thì thôi mà đã đánh thì trăm trận trăm thắng phải không ? Vậy thì nhào vô đi.

Tôi khoanh tay trước ngực nhìn hai nhỏ bạn múa mỏ bằng thái độ dửng dưng:

– Sao tụi mi không nhào vô mà xúi ta ?

– Rất tiếc, tao không có sắc đẹp “nghiêng thùng đổ nước như mày”. Chứ nếu có, thì tao cũng sẽ thử xem có thắng nổi không. Ha ! ha !!! đùa chút cho vui, chứ thắng hay Tam chuyenthua thì phụ nữ cũng lỗ thôi mày ạ !

– Mà thắng được chắc cũng phải sướt tim, cạn nước mắt. Đừng dại Diệu Vân ơi !

Tôi nhìn Tú Oanh cười hiền lành :

– Đừng lo, tao khôn lắm. Đã vậy, còn yếu bóng vía nên không dám thử đâu.

– Ừ ! thế thì tốt, chứ nhào vô mà thua thì bể mặt nữ nhi lắm.

Dù chỉ là những câu nói đùa, nhưng rất vô tình hai cô bạn thân đã chạm vào tự ái của tôi, một người con gái biết mình đẹp.

oOo

Người đàn bà ngồi bên cạnh tôi có đôi mắt màu nâu nhẹ, trong veo. Chiếc mũi không cao lắm, đầu mũi hơi tròn cùng đôi môi nhỏ tạo cho bà nét phúc hậu, dịu dàng. Khuôn mặt đó, dù không đẹp nhưng bất cứ ai nhìn thấy lần đầu tiên đều có cảm tình. Giọng nói bà thật êm và nhẹ nhàng :

– Em phải giữ gìn sức khỏe. Làm việc ít một chút. Đừng suy nghĩ, lo lắng  nhiều.

Tôi cười nhẹ :

– Chị có anh Đông lo mọi thứ, còn em một thân, một mình, nên phải tự lo.

Tr thieu nu 1– Vậy thì lấy chồng đi.

Tôi ngả người ra phía sau, giọng buồn bã :

– Có ai thèm em đâu mà lấy !

– Chứ không phải tại em quá kén chọn sao ?

Người đàn bà vỗ nhẹ bàn tay tôi :

– Ráng tịnh dưỡng cho mau khỏe. Chị sẽ thay thế em để lo công việc trong thời gian này.

Tôi nhìn bà bằng đôi mắt long lanh chút ghen tỵ :

– Xin lỗi, em đã làm cho chị cực nhọc.

– Không sao, chị cũng muốn thỉnh thoảng xuất hiện ở văn phòng để mọi người biết anh Đông là “gươm” đã có chủ.

Giọng người đàn bà hạ thấp như lời than vãn :

– Nói đùa thôi, chứ một người chồng tốt như anh Đông thật khó tìm.

Nếu là người đàn ông khác, chưa chắc chị đã giữ gìn được mái ấm gia đình cho đến ngày hôm nay. Đối với Đông, chị không làm tròn bổn phận một người vợ… cưới nhau sáu năm rồi mà chị vẫn chưa sinh được cho anh một đứa con. Đã vậy…

Người đàn bà thở dài, ánh mắt như chìm vào nỗi muộn phiền giữa câu nói bỏ lững.

– À ! thức ăn chị đã bỏ vào hộp, khi nào cần ăn, em chỉ hâm sơ lại là được. Còn đây là thuốc, nhớ uống đúng theo lời chỉ dẫn.

Cell phone của chị vang lên bằng một điệu nhạc rộn rã. Chị bắt máy, ánh mắt reo vui trong tiếng cười trong vắt :Tinh nhan 2

– Ồ ! em quên mất… xin lỗi anh… cám ơn anh.

Tôi tò mò nhìn chị nghe ngóng. Tiếng cười giòn tan của chị lại vang lên một cách sung sướng:

– Hôm nay sinh nhật của Đông mà chị quên. Anh Đông tốt vậy đó em, không trách chị mà còn mời chị dự tiệc sinh nhật của anh do chính anh đãi.

– Chị thật có phước !

Tôi nghe giọng nói của mình như rơi xuống cung bậc buồn da diết. Người đàn bà xin phép đi vào phòng tắm. Tôi thẫn thờ bước xuống giường. Đứng trước gương, tôi nhìn thật lâu vào bóng dáng người con gái dong dỏng cao, bờ ngực đầy, chiếc eo thon thả, cộng thêm đôi mắt sắc, sóng mũi cao, bờ môi đầy đặn trên khuôn mặt mũm mĩm. Đẹp.

Vỏn vẹn một chữ đẹp mà tôi nghe mòn tai từ thuở mới dậy thì đã khiến tôi trở thành người con gái kiêu sa. Tôi kiêu căng trước ánh mắt ngơ ngẩn, si mê của những người đàn ông chung quanh. Tôi thách đố với những người phụ nữ nhìn tôi bằng đôi mắt ganh tỵ. Tôi tự phụ đến nỗi dám thốt thành lời “các bà đừng để đấng phu quân của mình ngồi cạnh tôi nhé”.

Thật vậy, những đứa bạn từng là bạn thân của tôi, sau khi kết hôn đã biến đi mất dạng. Không đứa nào còn gần gũi, thân thiết với tôi, chỉ vì sợ chồng nó nhìn thấy tôi. Nhưng đâu ai biết rằng trong lòng tôi đang mang nặng nỗi tương tư. Tôi tự giận mình sao không chinh phục được người đàn ông mà tôi si mê đắm đuối ?. Người đàn ông đã qua một đêm với tôi mà vẫn điềm tĩnh để nói với tôi rằng “không bao giờ anh rời bỏ vợ anh”.

Giọng nói bình thản cũng là lời nhắn nhủ nhẹ nhàng “cho dù em rất đẹp, nhưng cái nhan sắc diễm lệ đó sẽ không phá vỡ được bức tường tình nghĩa của vợ chồng anh” như mũi dao xoáy buốt trái tim tôi.

oOo

Hai năm trước, sau khi ra trường với bằng kế toán, tìm mãi không được việc làm thì Trâm Anh giới thiệu tôi đến văn phòng bảo hiểm của Đông. Người đàn ông có khuôn mặt vuông, với cặp mày rậm và đôi mắt sáng đầy nghị lực, cùng phong cách đầy nam tính đã khiến tôi choáng váng vì bị tiếng sét ái tình giáng trúng ngay tim. Tôi bối rối và ngớ ngẩn một cách tội nghiệp. Thieu nu 3Nếu là người chủ khác chắc tôi đã được mời đứng lên và tiễn chân ra cửa. Nhưng Đông thì không, anh bắt tay tôi vui vẻ:

– Rồi cô sẽ quen dần. Tôi nghĩ, công việc này không làm khó được cô đâu.

Và tôi đã trở thành một nhân viên đắc lực của Đông, có thể làm “overtime” bất cứ lúc nào mà không cần thù lao. Tất cả hành động của tôi không thoát khỏi đôi mắt tinh đời của hai đứa bạn thân. Trâm Anh cảnh cáo tôi :

– Ông chủ có vợ rồi đấy nhá !

– Và anh chàng này tuân thủ đúng câu “nhất vợ nhì trời” – Tú Oanh bồi thêm – Vợ chồng ông Đông lấy nhau lâu rồi mà không có con, đang chữa trị thì bác sĩ khám phá ra bà Đông bị tiền ung thư tử cung. Nghe nói bệnh đã được chữa lành nhưng bà không thể có con được và hình như bà cũng không… “OK” trong chuyện ấy, nhưng ông Đông vẫn rất chung tình với vợ. Bởi vậy, nếu mầy quyết định chinh phục Đông, thì đó là quyết định sai lầm.

Tôi nhếch môi cười và trả lời một cách tự tin :

– Tao sẽ chứng minh cho mày thấy quyết định của tao là đúng.

Trâm Anh nghiêng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu :Dan ba 9

– Nghĩ lại xem… có đáng để mày đánh đổi cả cuộc đời không ?

Tôi chống tay xuống bàn, rút cao hai vai, nheo mắt trêu ghẹo :

– Thì cũng tại mày đưa tao đến với Đông. Nói vậy chứ đừng lo, từ xưa đến nay tao luôn sáng suốt trong chuyện tình cảm.

Tôi có thể dối gạt mọi người nhưng không thể dối gạt được chính mình. Tôi đã yêu Đông ngay lần gặp gỡ đầu tiên. Và suốt thời gian làm việc bên cạnh nhau, tình yêu ấy càng nồng nàn, sâu đậm. Tôi vẫn nhớ lời cảnh cáo của hai cô bạn thân, nhưng tôi không còn sáng suốt như đã tự hào với Trâm Anh để đắn đo, suy nghĩ về việc mình làm mà chỉ biết hành động theo mệnh lệnh của trái tim.

Trái tim sôi nổi của cô gái hai mươi tám tuổi bảo tôi phải trổ hết tài để chinh phục người đàn ông đáng yêu này. Tình yêu nóng bỏng của cô gái lãng mạn, đa tình thúc giục tôi phải chiếm lấy người tình trong mộng mà tôi đang si mê cuồng nhiệt. Thế là tôi quên hết. Quên luôn cả lời dạy dỗ “là con gái phải đoan trang và biết giữ mình” của mẹ để tìm đủ mọi cách lay động trái tim của Đông.

Cuối cùng, Đông đã ngã vào vòng tay tôi sau một trận say túy lúy trong buổi tiệc sinh nhật có nhiều bạn bè và Đông là người ở lại sau cùng trong căn nhà ấm cúng của tôi khi vợ anh về Việt Nam thăm bà mẹ đang trong cơn thập tử nhất sinh. Tinh nhan 4Tôi hưởng từng giọt hạnh phúc thấm đẫm trên thân thể tràn trề sức sống. Tôi hân hoan trong niềm vui sướng vô bờ với những dự tính háo hức.

Tôi sẽ cho Đông một đứa con mà anh đang mong ước (chắc chắn là vậy!!!). Tôi sẽ bứt rời Đông ra khỏi mái ấm gia đình của anh và người đàn bà đã từng được anh âu yếm gọi bằng hai chữ “vợ tôi” mỗi khi nhắc đến.

Buổi sáng, khi giật mình tỉnh giấc, Đông rùng mình như vừa thoát khỏi cơn mê. Tôi không hề hối tiếc những gì đã cho đi. Nhưng thái độ im lặng đến tê tái của Đông làm tôi thoáng bàng hoàng. Tiếng thở dài của anh khiến tim tôi đau nhói, xót xa ứa lệ.

– Sao em có thể dại dột như thế ?

Tôi vùi đầu vào ngực Đông. Cái cảm giác ngất ngây với mùi da thịt nồng nàn vẫn còn nguyên vẹn trong tôi :

– Em không hối tiếc, bởi vì em tin chắc rằng anh sẽ không bỏ em……

Với ánh mắt say đắm tôi khẽ thì thầm vào tai Đông. Rất khẽ :

– Em sẽ cho anh một đứa con và một mái ấm……

Đông kéo xốc hai cánh tay tôi, giọng nói không êm ái, không ngọt ngào như tôi lầm tưởng :

– Đó là những điều không thể có. Em hãy nghe rõ… anh không bao giờ rời bỏ vợ anh. Anh không thể để cho gia đình anh tan nát.

Tôi bật khóc nức nở :

– Nên anh thà đời em tan nát, phải không ?

Đông đứng lên đi về phía cửa sổ. Ánh nắng buổi sáng hắt vào mặt anh. Tr Dan ongKhuôn mặt ủ dột mà tôi chưa từng nhìn thấy kể từ ngày vào làm việc với Đông :

– Sao em lại cố tình đặt anh vào hoàn cảnh khó xử này ?

– Tại vì em yêu anh. Em yêu anh một cách ngu si, khờ khạo. Anh biết không ?

Bằng giọng uất nghẹn tôi hét lên như điên, như dại. Đến bây giờ tôi mới mở mắt ra để nhìn thẳng vào sự thật. Sự thật Đông không phải là loại đàn ông tôi đã từng gặp. Ở anh là cả một sự trầm tĩnh, kín đáo. Có những lúc anh rất tế nhị, ngọt ngào để tôi vui mừng khi chợt nghĩ, hình như anh đã bị chao đảo trước những chăm sóc, mật ngọt của tôi.

Nhưng cũng có lúc anh thật nghiêm trang, cứng rắn để tôi phải chồn chân, kìm hãm nhịp đập của trái tim mình. Tôi không đoán được chính xác tình cảm Đông dành cho tôi, nhưng vẫn bướng bỉnh lao vào vì sự tự tin đến mức kiêu ngạo của người con gái được trời ban cho nhan sắc. Tôi bỏ ngoài tai những khuyên nhủ chân thành của Trâm Anh và Tú Oanh để cố chấp tin rằng mình không bao giờ thất bại trên tình trường.

Đông nhìn thẳng vào mặt tôi, cái nhìn như thấu suốt những mưu toan bất chính trong lòng tôi :

– Sự việc đã xảy ra theo đúng sự tính toán của em, phải không ? Còn anh… đúng là tình ngay mà lý gian.  Tinh yeu 3Anh chỉ muốn nói một điều để em hiểu, không bao giờ  anh muốn đem sự đau khổ và bất hạnh đến cho vợ anh. Vì thế… anh chỉ còn biết… thành thật xin lỗi em.

Tôi bỗng thấy mình khờ khạo đến tội nghiệp. Vậy mà suốt đêm qua tôi cứ thao thức trong niềm hạnh phúc tưởng chừng không bao giờ có được bằng trí tưởng tượng dồi dào. Tôi ngây thơ tin rằng, với một người đàn ông đã bao năm sống bên cạnh người vợ bệnh hoạn không làm tròn bổn phận trong vấn đề chăn gối, trong khi tôi có thừa điều kiện để mang đến cho Đông những gì anh thiếu thì tôi sẽ chinh phục được Đông một cách dễ dàng. Rồi tôi sẽ sinh cho anh những đứa con xinh đẹp và anh sẽ yêu thương tôi bằng tất cả tấm lòng với những bù đắp mà tôi đã mang đến cho anh không cần một điều kiện.

Nhưng bây giờ, tất cả chỉ là ảo tưởng. Đông mãi mãi vẫn là một tinh cầu xa lắc, xa lơ mà tôi gắng sức nhoài mình níu lấy nhưng vẫn ngoài tầm tay với.

oOo

Người đàn bà trở lại cùng với tiếng chuông điện thoại vang lên lanh lảnh.  Ngọt ngào như thuở tình nhân, bà dịu dàng trả lời :

– Dạ ! xong rồi, anh chờ em một chút nha. Em xuống liền.

-…

– Dạ ! hôm nay Diệu Vân đã đỡ nhiều rồi ? Anh muốn nói chuyện với Vân không ?Vo chong

Tôi nhìn người đàn bà hồi hộp chờ đợi, nhưng chỉ nhìn thấy nụ cười của bà với tiếng dạ thật nhỏ. Buông điện thoại xuống, bà vỗ nhẹ vào vai tôi, ân cần từ giã :

– Anh Đông sợ em mệt nên bảo chị, để em nghỉ ngơi. Thôi chị đi đây.

Người đàn bà véo má tôi, thân thiện trêu ghẹo :

– Cô thư ký có muốn nhắn gì với sếp không ?

Tôi lắc đầu cố nén tiếng thổn thức “Có ! em muốn nhắn với Đông đừng tàn nhẫn với em như thế. Em muốn nhắn… em nhớ Đông lắm và em muốn hỏi Đông, sao người đến với em không phải là anh ấy mà lại là chị ?”. Cánh cửa khép lại bằng âm thanh khô khan như điệp khúc chia lìa. Tôi vùi đầu vào gối, nghe nỗi cô đơn phủ trọn trên thân xác. Tôi vào bệnh viện rồi trở về nhà. Một tuần lễ trên giường bệnh, Đông chỉ đến thăm tôi một lần, những lần còn lại là người đàn bà ấy. Người  đàn bà hạnh phúc hơn mọi người đàn bà khác trên cõi đời này.

Tôi đã tự chọn cho mình một con đường tình đầy chông gai, buồn tủi để bước vào một cách tự nguyện, nên không thể trách Đông, bởi vì chính Đông đã nhẹ nhàng cảnh cáo tôi “Dù thế nào anh cũng không bao giờ rời bỏ vợ anh”. (theo Ngân Bình)

Kiều Văn chuyển tiếp

Logo phong tuc

KỲ QUÁI TỤC CHÔN

NHIỀU NGƯỜI CÙNG MỘ

Mỗi khi có người chết, dân làng lại quật mồ dở nắp hòm nhét xác chết vào “mái nhà” của những tử thi đang trong giai đoạn phân hủy.

Hàng trăm năm qua, hủ tục “sống ở cùng nhà, chết chôn cùng mộ” ghê rợn kia ở xã Ia Peng, một xã vùng sâu của huyện Chư Pảh, tỉnh Gia Lai vẫn luôn ám ảnh… Xã Ia Reng cách trung tâm TP Pleiku 70km, trong đó có hơn 30km là đường đèo núi hiểm trở đến rợn người. Từ trung tâm huyện Chư Pảh, để đến được “thủ phủ” của tục chôn chung, chúng tôi buộc phải chinh phục đèo Sê San bên vách đá dựng đứng, vực thẳm…

Nhà mồ khổng lồ

Trên đỉnh đèo Sê San, muốn vào trung tâm vùng đất quật mồ, Rơchăm Phiên phải đổ xuống con đường đất đỏ trơn trượt dẫn vào làng Dúch 1.

Để xóa tan nỗi lo sợ “xe vuột bánh lủi xuống vực” của ông khách nhát gan, Phiên kể chuyện : “Ia Reng là nơi sinh sống lâu đời của người Jrai, gồm 3 làng (thôn) Dúch 1, Dúch 2 và làng Kép. Điểm đặc biệt là mỗi làng đều có rừng nhà mồ. Mỗi rừng đều hiện diện bóng dáng của tục chôn chung huyệt mộ”.

Đến điểm cuối con dốc, Phiên bảo : “Chạy thẳng đụng núi, rẽ trái đụng núi, rẽ phải đụng rừng nhà mồ. Tao đứng ngoài này. Mày có gan thì vào đi”.  Theo hướng chỉ tay của Phiên, chúng tôi lầm lũi tiến bước. Được khoảng 100 bước chân đã thấy bóng dáng những ngôi nhà mồ to đùng chìm lờ mờ trong màn sương dày đặc.

Tiến sát rừng, khí lạnh toát ra từ sương núi, cây rừng bất chợt mang đến cảm giác bất an cho những kẻ bạo gan xâm phạm nơi được xem là cấm địa của rừng già. Không như rừng nhà mồ ở các buôn làng khác luôn nằm sâu trong rừng, tách biệt với buôn làng, rừng nhà mồ ở làng Dúch 1 án ngữ giữa khu dân cư.

Nơi đây nấm mồ nào cũng to đùng, bên trong lổn ngổn đủ thứ của cải mà người sống trao cho người chết theo tục chia của như chiêng, ché, quần áo, bầu lồ ô, xà gạc, khố, giường tủ…

Điều đặc biệt nhất là những ngôi mộ ở đây to lớn khác thường. Giọng run run, một già làng tên K’rin, cho biết: “Nhiều người nằm dưới đất nên phải làm to thôi”.

Trước khi tiến sâu vào rừng hái lá bép (loài lá rừng có vị ngọt kỳ lạ mà tê giác rất thích ăn, thường được đồng bào sử dụng nấu canh ống thụt từ lồ ô), già K’rin tiết lộ : “Có cái nhà ma hai ba người nằm nhưng cũng có cái 5 – 6 người ở cùng đấy”.

Để tiết kiệm

Anh Nguyễn Quang Lương, thanh niên thôn Dúch 1, giọng e dè khi nhắc đến rừng nhà mồ. Sau khi bật mí trước đây rừng ma nằm trên núi cao nhưng do người chết đông, hết đất chôn nên làng mới di dời xuống núi, chọn bìa rừng sát làng làm nơi cho “người chết sống”, Lương khuyên chúng tôi không nên nán lại lâu trong rừng ma vì trong đó cây cối um tùm ẩn chứa nhiều rắn độc, khí độc.

Đề cập hủ tục chôn chung, Lương lắc đầu : “Mình là người ít tuổi nên không biết nhiều. Hỏi trưởng làng, già làng nó rõ hơn kia”. Theo hướng dẫn của Lương, chúng tôi đến nhà ông Rơchăm Puih, trưởng thôn.

Vào chuyện, Puih nói tỉnh bơ : “Lúc còn sống thì ở chung nhà, uống chung ghè rượu, tắm cùng con suối, leo cùng ngọn núi… thì khi chết phải chôn chung huyệt mộ thôi. Mộ nào càng to thì dưới đó chôn càng nhiều người. Khi nào cái hòm đầy thì thay cái hòm mới, chôn cạnh cái hòm cũ. Trò chuyện với một số già làng, chúng tôi biết thêm căn nguyên của hủ tục chôn chung là “để tiết kiệm”.

Già làng Rơchăm Phiếu năm nay ngoài 80 mùa rẫy, giọng sang sảng : “Ngày trước mỗi gia đình muốn có cái hòm chôn người chết cực lắm. Phải vào rừng sâu chọn cái cây lớn đốn hạ, sau đó dùng rìu, xà gạc đốn thành khúc, rồi đập bỏ lớp vỏ, tiếp đó khoét lõi. Làm được cái hòm phải mất sức của hơn hai chục thanh niên khoẻ mạnh, làm liên tục có khi cả tháng trời. Nếu mỗi người chết mà chôn riêng một cái hòm như vậy thì phí lắm. Tục chôn chung còn có nguồn gốc như vậy đó”.

Quế Phượng chuyển tiếp

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: