Nhà văn THẢO TRƯỜNG

NHÀ VĂN

THẢO TRƯỜNG

(1936-26/8/2010)

Nhà văn Thảo Trường tên thật là Trần Duy Hinh, sinh 1936 tại Nam Định, nổi tiếng tại miền Nam trước 1975, đã qua đời tại Quận Cam, California, Hoa Kỳ, ngày 26/8/2010 vì bệnh ung thư gan, thọ 74 tuổi. Ông nguyên là sĩ quan thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa tại miền Nam trước 1975, với cấp bực thiếu tá, cũng là một trong những người tù lâu năm nhất  : 17 năm qua 18 trại giam từ Nam ra Bắc.

Di cư vào Nam năm 1954, ông vào trường Sĩ quan Thủ Đức, phục vụ ngành pháo binh vùng giới tuyến và bắt đầu viết văn. Truyện ngắn đầu tiên Hương gió lướt đi đăng trên tạp chí Sáng Tạo, Sài Gòn, ký bút hiệu Thao Trường, đã gây ngay được tiếng vang trong giới độc giả trẻ thời đó, vì đề tài và giọng văn đơn giản và mới mẻ.

Chuyện bắt đầu tại Hà Nội, giữa một cậu học trò mười lăm tuổi, với cô hàng xóm tên Ngân, hơn cậu – người kể chuyện – khoảng năm, bảy tuổi. Ngân làm chủ một quán giải khát, phục vụ lính Pháp, quan tâm đến cậu bé hàng xóm như một người em, và bị các đồng nghiệp « nhà thổ » khác chế riễu : «xê-ri của chị Ngân đấy chúng mày ạ … Nhưng Ngân đã nghiêm chỉnh bảo họ : – các chị đừng đùa. Anh ấy là học sinh, không ưa thế đâu» 1.

Chuyện và văn không có gì lạ, nhưng thời đó,1958 – 1960, độc giả SVHS ham thích vì cách viết thật thà, đơn giản, phản ánh thời đại một cách bàng quan : không khí Hà Nội thời cuối chiến tranh Việt Pháp, cuộc di cư 1954; hai nhân vật gặp lại nhau tại Nha Trang khi «tôi» đã trưởng thành, quan hệ đi xa hơn, rồi Ngân theo chồng về Pháp, vẫn thư từ cho người bạn cũ.

Lối kể chuyện tự nhiên, chân thành đến mức nhiều người đọc ngờ là chuyện tình của tác giả. Sau này Thảo Trường kể lại là chuyện phần nào có thật, nhưng là chuyện của một bạn học cùng lớp, anh nghe được và viết lại 2.

Một truyện khác, cũng trên tạp chí Sáng Tạo, gây hứng thú là Đò dọc : hai người yêu nhau tại Hà Nội, nhưng vào buổi di cư 1954, họ chia tay; cô gái, tên Kim, tặng người yêu tấm khăn san màu đỏ của mình làm kỷ niệm. Họ gặp lại nhau tại Huế trong cảnh oái oăm : chàng đi dạy học, tìm thú chơi bời trên « đò dọc » và gặp lại nàng làm gái điếm. Họ đang mừng mừng tủi tủi trong cơn tái hợp, thì bị kiểm tục bắt quả tang. Chàng không lẩn tránh, bị đuổi việc nhưng chính thức cưới nàng, đúng “theo tập quán xã hội”.

Mẩu đối thoại, chi tiết nhỏ, đã gây ấn tượng cho chúng tôi thời đó :

«Lúc đó Kim hôn tôi như tôi đã hôn nàng. Hai chúng tôi ngả người ra chiếc gối. Ánh đèn dầu lờ mờ, Kim sờ chiếc khăn đỏ ở cổ tôi.

Khăn ngày xưa ?

Không phải. Khăn ngày xưa anh đã cho một người con gái khác. Khăn này anh mua hồi chiều» (Thử Lửa, tr. 54).

Trong truyện Xác Chết, thời ấy, ngay buổi tiếp xúc đầu tiên, người khách làng chơi đã đưa cô Lim, gái điếm, về làm vợ; và họ sống hạnh phúc cho đến ngày người vợ bị tên nhân ngãi cũ ám sát.

Ghi nhanh về tên các cô  gái làng chơi : người tên Ngân, người tên Kim, toàn tên vàng tên bạc. Lim là tên gỗ cứng. Toàn là chất rắn, bền, quý. Nhận xét nhỏ thôi, nhưng có thể là một trong vài ba chìa khóa mở vào thi pháp Thảo Trường.

Cô gái giang hồ từ Nguyễn Du đến Nhất Linh, Vũ Trọng Phụng là một biểu tượng cho nạn nhân xã hội, không thay đổi bao nhiêu, nhưng từ thế hệ Thảo Trường trở về sau, biểu tượng hàm súc và phức tạp hơn nhiều, nhất là nói chung, truyện ngắn Thảo Trường phản ánh những giai đoạn lịch sử rõ nét.

Trong Thử Lửa, Thảo Trường trực tiếp đề cập đến chính trị, việc phân chia đất nước và kỳ vọng vào cuộc thống nhất trong hòa bình, đoàn kết  «công việc nối liền hai miền, xóa đi cái ranh giới trên đất đai và cái ranh giới trong tâm hồn chúng ta là công việc của chúng ta» (tr.26-27).

Là sĩ quan trẻ tuổi mới ra trường, hoạt động tại miền giới tuyến, Thảo Trường đã suy nghĩ và tin tưởng : «Ý nghĩ đầu tiên của tôi về con sông này : nó chỉ là biên giới của đất đai, nó không là biên giới của tư tưởng. Người bên kia hay bên này không qua lại nhau, nhưng những tư tưởng phát sinh từ tâm hồn người bên này hay bên kia thì cũng nẩy nở sang bên kia hay bên này. Những cái gì được nuôi dưỡng từ trong lòng người này thì cũng có được ở trong lòng người khác. (…) Tôi cố gắng phân biệt ra biên giới nhưng không được, vẫn chỉ là làng mạc, đồng ruộng và đường đi ; muôn đời muôn thuở vẫn là hình ảnh quê hương tôi. (…) Mười ba triệu người đằng sau tôi chắc cũng tin như vậy ? Tôi đứng gác ở tiền tuyến cho nửa dân tộc yêu nhau và tin tưởng con sông trước mặt tôi sẽ không là biên giới » (tr.88).

Điều đó, bây giờ đọc lại, 1975 hay 2010, ta cho là ngây thơ, ảo tưởng. Nhưng thời đó, 1960, cùng với Thảo Trường nhiều người ước mong như vậy. Trong lời giới thiệu Thử Lửa, Nguyễn Văn Trung đã viết,  : «Tôi coi Thao Trường như một trong những người đang đi vào truyền thống của những nhà văn mà sứ mệnh là nhắc nhở cho con người những giá trị làm người thường xuyên bị quên lãng hay bị chà đạp bởi chính con người» (tr.145). (Tập truyện Thử Lửa in 1962, ký tên Thao Trường. Sau đó tác giả mới thêm vào dấu hỏi, có lẽ để tránh sự trùng hợp tình cờ với bút danh của Nguyễn Huy Tưởng đã dùng trên báo Văn Nghệ, Việt Bắc, những năm 1948, 1949).

Quan điểm của Thảo Trường và cả Nguyễn Văn Trung vào một thời điểm nhất định, là thành tâm, thiện chí của một lớp người. (Khi một lý tưởng thất bại thì biến thành ảo tưởng. Nhưng cũng có khi chiến thắng hóa lý tưởng thành ảo tưởng : ngoài đề).

Khi Thảo Trường, vừa mới đổi tên, rời pháo binh vào ngành ANQĐ, đi khắp nơi, ông có dịp tìm hiểu chiến tranh sâu xa hơn, nhưng vẫn chung thủy với ước vọng của mình, là tìm kiếm hòa bình trong tình đoàn kết dân tộc. Ông hợp tác chặt chẽ với báo Hành Trình, quay ronéo, do Nguyễn Văn Trung và một nhóm trí thức công giáo tiến bộ chủ trương, chủ yếu đòi hỏi chấm dứt chiến tranh. Truyện ngắn Người đàn bà mang thai trên kinh Đồng Tháp, nổi tiếng, viết 1964, đăng trên Hành Trình số 1, nhà xuất bản Trình Bày cùng nhóm ấn hành 1966, đã được dịch ra tiếng Pháp đăng trên tuần báo công giáo Témoignage Chrétien phổ biến trên khắp thế giới, thời đó, về sau in trong truyển tập chứng từ chiến tranh 3.

Chuyện kể : người đàn bà mang thai là cán bộ nằm vùng, gài lựu đạn dưới một tấm ván gỗ ghi khẩu hiệu «đả đảo đế quốc Mỹ» để gài bẫy. Toán lính biết được, buộc đương sự phải triệt hạ tấm ván. Lựu đạn rớt xuống, may không nổ. Người đàn bà động thai đẻ non. Viên sĩ quan chỉ huy toán lính phải đỡ đẻ rồi khai sinh cho đứa bé, «cho nó mang họ của ông ta». Và để lại mẩu Nhắn tin ngắn cho cậu bé mai kia, khi lên 20 tuổi : «trước khi hành động… xin cậu hãy nghĩ đến người đàn bà mang thai khốn khổ, hãy nghĩ đến những người mẹ bị rất nhiều chủ nghĩa với những danh tự hoa mỹ hành hạ» 4.

Chuyện viết tại Sài Gòn, ngày 27.11.1964, trong ngụ ý khôi phục tình người qua tình đồng bào, vượt qua chiến tranh, bom đạn. Thế mà rồi Thảo Trường đã phải đi tù non 17 năm. Sang Mỹ 1993, trong truyện ngắn Khẩu hiệu anh viết tiếp câu chuyện, tại Huntington Beach, ngày 25/5/1993, kể chuyện trong một trại tù Việt Bắc, kèm lời Nhắn tin : «nhắn cậu thanh niên ra đời, sẩy thai, thiếu tháng, mang họ nhờ… Người đỡ đẻ và khai sinh cho cậu đã chết trong tù. Khi chiến tranh chấm dứt, cũng không thấy có một người đàn ông nào gọi là cha ruột cậu trở về. Còn mẹ của cậu nghe nói đã có một đời chồng khác» 5.

Đồng thời với Người đàn bà mang thai trên kinh Đồng Tháp, Thảo Trường còn có truyện Viên đạn bắn vào nhà Thục, nguyên tên là Nhãn hiệu Mỹ vì có câu «đạn này nhãn hiệu M » bị kiểm duyệt Sài Gòn thời đó đục bỏ. Sau này khi tái bản tại Mỹ, trong tập truyện Tầm Xa Cũ Bắn hiệu quả (NXB Quan San, 1999, California) câu văn lẫn tên truyện cũ được khôi phục lại. Vì nhiều lý do như thế, giới bình luận thường đặt anh vào hàng tác phẩm phản chiến, điều mà sau này ông đã từ khước, trong một cuộc phỏng vấn ngày 4/8/2008 : «Trước hết, tôi là người tham chiến. Nếu có ai bảo tôi là phản chiến thì không đúng, vì tôi ở trong cuộc chiến đó. Những năm đầu sĩ quan của tôi, tôi đi theo những đơn vị tác chiến, từ vĩ tuyến 17 cho đến đồng bằng sông Cửu Long, và làm một số công việc, chẳng hạn đi tiền sát cho pháo binh trong những trận đánh. Những năm về sau tôi được điều động về cơ quan tham mưu, từ đây tôi có cơ hội tìm hiểu nhiều hơn những diễn tiến của cuộc chiến Việt Nam. Tất cả những cái đó dù muốn dù không cũng « ám » vào tác phẩm của tôi».

Từ ngữ « phản chiến » không còn là một nhãn hiệu ăn khách; không còn mấy ai nhận chịu danh hiệu này. (Có kẻ không muốn chen chân vào hào quang của người chiến thắng, thì nấp vào bóng mát của cây lọng người quân tử sa cơ : ngoài đề)

Nhìn vào những tác phẩm cuối cùng của Thảo Trường trước 1975, vượt qua chữ «phản chiến», ta có thể dùng từ «chủ hòa» để gọi tắt quan điểm của ông, như trong truyện dài in năm 1971 : «Và theo tôi, trong cuộc chiến hiện nay, dù tấn công hay phòng thủ, hình thức này hay hình thức khác, bên này phải nêu rõ lên cái chủ đích đánh lấy hòa của mình.

Và hai bên phải cố duy trì tính cách dân tộc trong phe mình, tránh khỏi sự chi phối của ngoại bang, phát triển cái xã hội trong phần kiểm soát của mình để tiến tới thống nhất đất nước» 6

Trong truyện, Hoán, một sĩ quan miền Nam, đã nói với đồng minh Mỹ «các anh đang giúp chúng tôi. Nhưng chính vì sự có mặt của các anh, ở bên chúng tôi, hay nói một cách khác, chúng tôi đi chung với các anh, tình thế này có vô số vấn đề sẽ bị đặt ra» (tr.101-102). Cuối cùng Hoán đã ngăn chặn người Mỹ từ máy bay bắn xối xả xuống đám đông dân chúng.

Và kết luận : «Rắc rối lắm, khó lắm, kẹt lắm» (tr.116).

Viết như vậy, trong tình hình miền Nam 1971, mà Thảo Trường vẫn phải đi học tập mút mùa, là điều ít người hiểu !!!

oOo

Tổng cộng lại, tại miền Nam trước 1975, Thảo Trường đã xuất bản 14 đầu sách, gồm có truyện ngắn, truyện dài, một tập tùy bút; thêm tiểu thuyết Bà Phi, ăn khách, đăng báo Tiền Tuyến hằng ngày, khoảng 2000 trang.

Tập truyện đầu tay Thử Lửa, 1962, có tầm quan trọng đặc biệt : vừa là một thành tựu nghệ thuật, vừa đánh dấu một giai đoạn tạm gọi là «tiền chiến tranh» qua tâm lý một lớp thanh niên thành thị : lý tưởng, tin vào tình tự dân tộc không phân chia Nam Bắc thành chiến tuyến.

Sau đó chiến tranh lan rộng, mỗi ngày một tàn bạo. Tác phẩm Thảo Trường phản ánh mức khốc liệt và nét phi lý – tạo ra chất bi thảm của chiến tranh và đồng thời bày tỏ khát vọng hòa bình và xóa bỏ thù hận. Tình tự dân tộc và phẩm chất nhân đạo được nâng cao nhờ nghệ thuật văn học. Truyện ngắn Thảo Trường thường đạt đến chất lượng nghệ thuật cao, chủ yếu là cách dựng chuyện hấp dẫn – mà sau này, hai mươi năm sau, ra ngoài nước, tác giả vẫn còn giữ nguyên tính cách.

oOo

Ra tù 1992, sang Mỹ đoàn tụ với gia đình 1993, Thảo Trường tiếp tục viết, in được 8 cuốn. Mới nhất là tuyển tập Những miếng vụn của tiểu thuyết, 2008. Truyện về sau thường kể lại đời sống cơ cực, phi lý trong các trại giam : «tất cả đau khổ tàn nhẫn, xót xa mà anh em trong tù phải chịu, những cảnh trớ trêu mình gặp, hay sự dốt nát tội nghiệp của cai tù… đều đòi hỏi mình để tâm phân tích» (Thảo Trường trả lời phỏng vấn, 4/8/2008). Đồng thời ông cũng mô tả nhiều cảnh oái oăm của xã hội Việt Nam sau 1975, hay cảnh sống của người Việt định cư tại Hoa Kỳ.

Bút pháp linh hoạt : tả cảnh tù tội thì gay cấn, bi đát ; cảnh xã hội Việt Nam mới ly kỳ, cay đắng ; cảnh sống nước ngoài dí dỏm, hoạt kê. Thảo Trường hậu chiến tranh, hậu lao cải, là nhà văn đều tay và điệu nghệ. Nhưng nhìn chung, những truyện ngắn về các trại giam, tích lũy lâu ngày, vẫn là trước tác hàm súc nhất ; chưa kể chúng làm chứng từ chân chính cho một thời đại.

Một truyện tiêu biểu : Những đứa trẻ đầu thai giữa hàng rào. Mẹ bị án chung thân vì tội tòng phạm giết chồng cán bộ ; cha bị 2 án chung thân vì 2 lần giết người. Hai tù nhân bị biệt giam ở hai trại tù nam nữ riêng biệt, cách nhau bởi hàng rào kẽm gai.

«Anh gặp chị ngoài sân trại mấy lần. Nhìn, cười. Cười lại. Nhìn lại. Thế là thân nhau… Bèn nghĩ ra kế truyền tin cho nhau bằng cách dùng cây, chỉ lên những chữ thích hợp trong các chữ ở những khẩu hiệu trên tường nhà giam (…) Thế rồi chị tính toán theo ý chị… chị sẽ mặc một cái quần mỏng hở chỉ dưới đáy…» 7.

Tác giả kể tình tiết hấp dẫn. Và mô tả đời sống trong trại, trong đó có sáu đứa trẻ, con của nữ tù nhân, dĩ nhiên không biết bố là ai. Truyện kết bằng hình ảnh người tù già đóng vai ông ngoại, bào ảnh Thảo Trường : «Bác ở tù đến năm thứ mười bảy và vì là tù binh không có án cho nên bác cũng không biết đến bao giờ mới hết. Bác không thuộc một chế độ nào nữa cả, bác thuộc về lịch sử» (tr.61, sđ d). Vì không được xét xử, không có án, nhưng đã là tù binh, thì phải được hưởng quy chế tù binh theo luật quốc tế, và phải đựợc trao trả. Nhưng trao cho ai, trả về đâu ? Nên Bác thuộc về lịch sử.

oOo

Tác phẩm mới, hư cấu, nhưng phản ánh tâm tình và phong cách Thảo Trường, có lẽ là Đá Mục, một truyện vừa – hơn 100 trang – viết 1997. Truyện trộn lẫn trật từ thời gian, xen thực tại đời sống tại Hoa Kỳ, với nhiều kỷ niệm. Bắt đầu từ thời sĩ quan mới ra trường, trấn đóng tại một tiền đồn miền Thượng hẻo lánh, đời sống êm đềm, hồn nhiên như những cô gái Thượng ngực trần bên suối; đến những ngày trong trại học tập : những oái oăm, gian khổ xen lẫn với các cuộc gặp lại đồng đội, tình nghĩa; cuối cùng là đời sống ở nước ngoài, thư thái, tiện nghi nhưng vẫn chua cay : « ông lão thấy rõ ràng cuộc đổi đời của mình thật phi lý : tự nhiên tình thế xoay chiều… Mình đang là người Kinh ở quê nhà nay hóa ra người Thượng ở quê người. Mà trong cái giới người Thượng này mình còn là người Thượng mới, không giống người Thượng cũ… Hóa cho nên, hỡi người con gái bên bờ suối tiền đồn biên giới năm nào, bây giờ cô đã già, cô ra sao, cô ở đâu ?» 8.

Ôi thương là thương sao những cô con gái miền Thượng xa xôi…

Giọng văn trong Đá Mục linh hoạt, dí dỏm pha chút ưu hoài, nhắc đến lối hành văn phóng khoáng, lãng mạn, cái thuở ban đầu Thử Lửa.

Khi ta nói chuyện một con sông, thì chủ yếu là nói đến một khúc sông, như khúc sông Hương chảy qua thành phố Huế. Nói về một tác giả cũng vậy, ta thường ưu đãi ấn tượng về một tác phẩm nào đó. Trước một sự nghiệp văn học đã trải qua nhiều ghềnh nhiều thác như của Thảo Trường, đánh giá toàn bộ là một việc khó.

Tôi đã đọc Hương gió lướt đi, Đò dọc, trên báo, vào tuổi học trò. Nay cố khôi phục lại cảm nhận của mình, và những trao đổi với bạn bè đồng lứa thời trước 1960. Rồi đọc Người đàn bà mang thai trên Kinh Đồng Tháp vào một giai đoạn khác, nặng ưu tư về chiến tranh và hòa bình. Cuối cùng là Tiếng thì thầm trong bụi tre gai, đọc trong nỗi u hoài về thời cuộc,về những phi lý trong đời và số phận làm người.

Nhưng không lần nào tôi cố tình đặt ra mục tiêu phê bình văn học. Nhưng có lúc cũng đã làm bất đắc dĩ, nghĩa là đánh giá , và «làm trung gian giữa tác giả và người đọc sau tôi», y hệt như lời anh Nguyễn Văn Trung e ngại, đã viết đúng nửa thế kỷ trước, 1960, khi viết lời giới thiệu tập truyện Thử Lửa. Bài này, cũng như tác phẩm Thảo Trường, là những viên sỏi đánh dấu những chặng đường «qua một chiếc cầu, lên một cái dốc» qua nhiều thời điểm. Và theo lời dặn dò, đâu đó, của người mới ra đi :

Phải luôn luôn nhớ rằng hãy quên đi tất cả.

Nguyễn Văn Danh post (theo Đặng Tiến – Orléans, 10/10/2010)

Chú thích :

1 Thao Trường, Thử Lửa, nxb Tự Do, tr. 31, 1962, Sài Gòn. Việt Báo tái bản 2001, California. Truyện in lại trong Tuyển Truyện Sáng Tạo, tr. 113, nxb Tân Văn, 1970. Thư Ấn Quán in lại, 2009, New Jersey, Hoa Kỳ.

2 Thảo Trường, Đá Mục, tr. 125, nxb Đồng Tháp, 1998, California.

3 Le Crépuscule de la Violence (Hoàng hôn của bạo lực) 90 trang, nxb Trình Bày, 1970, Sài Gòn.

4 Thảo Trường, Tiếng Thì Thầm Trong Bụi Tre Gai, tr. 13 và 27, nxb Tin, 1995, Paris.

5 Sđd, tr.27

6 Thảo Trường, Cánh đồng đã mất, tr. 17, nxb Tân Văn, 1971, Sài Gòn.

7 Thảo Trường, Tiếng thì thầm trong bụi tre gai, sđd, tr. 53-54

8 Thảo Trường, Đá Mục, tr. 111, nxb Đồng Tháp, 1998, California.

NHỚ VÀ QUÊN !

Chia tay với Thảo Trường, tôi nhớ lại một bài viết của ông về Mai Thảo, có tựa đề Rong Chơi Suốt Một Đời mở đầu bằng câu : Cuối cùng thì ông cũng đã ra đi. Cuối cùng thì cái ngày ấy cũng đã tới, in cuối tập truyện Đá Mục* của ông. Bài viết ngắn chưa tới một nghìn chữ, nhưng ông lặp đi lặp lại 5 lần hai câu đó.  Bây giờ tôi lấy lại gửi cho ông:

Ông Thảo Trường, Cuối cùng thì ông cũng đã ra đi. Cuối cùng thì cái ngày ấy cũng đã tới. Ngày ấy đã đến với ông lúc 3 giờ chiều Chủ nhật 26 tháng Tám, 2010. Ngày ấy cũng sẽ đến với tôi không xa. Chúng ta mỗi người ai cũng sẽ có “cái ngày ấy”.

Nhưng tôi sẽ không nói đến chuyện “cái ngày ấy” ở đây. Nó “tiêu cực” quá. Còn nhớ, cách đây mấy tuần, tôi gọi điện thoại thăm ông, giọng ông vẫn rổn rảng, khoẻ. Và tôi nhớ ông đã nói với tôi “bệnh viện nó chê tôi rồi, nó nói tôi chỉ còn 6 tháng nữa thôi, thế mà tôi đã qua tháng thứ tám rồi đấy!”

Tôi hỏi ông có viết gì không, ông nói, “có, nhưng khi nghe bác sĩ phán như thế tôi bỏ hết rồi!” Tôi nói ông cho tôi một bài gì đi, cho blog của tôi trên VOA, ông nói “để coi, nhưng không chắc đâu”. Ấy thế mà “cái ngày ấy” đã đến với ông, tôi không ngờ. Chắc ông cũng không ngờ!

Nhớ đến ông, hôm nay, tôi sẽ không nhắc tới “cái ngày ấy” nữa. Chuyện cũ!

Tôi muốn nhắc lại một câu viết khác của ông, câu mở đầu trong truyện Đá Mục. Ông viết : “Phải luôn luôn nhớ rằng hãy quên đi tất cả.” Tôi thích câu này.

Nhớquên là hai phản đề, vậy mà ông ghép lại như thế mới hay.

Đêm qua, trong một email trò chuyện với người bạn trẻ ở Pháp, đang trao đổi qua lại, nhắc đến chuyện ông vừa ra đi, bỗng anh bạn hỏi tôi về kinh nghiệm làm báo. Câu hỏi bất ngờ làm tôi bối rối. Nhưng sau cùng tôi viết trả lời đại khái là mỗi nơi, mỗi chỗ, mỗi thời tôi học được một vài kinh nghiệm khác nhau. Chỗ nào tôi cũng được học và học được. Chỗ nào tôi cũng gặp những ông thầy. Có nhiều người lớn tuổi hơn dạy tôi kinh nghiệm nghề nghiệp của người từng trải, có những người cùng tuổi dạy tôi kinh nghiệm của những điều tôi chưa được học, và những người trẻ hơn dạy tôi lòng tin người. Có những điều tôi tưởng là tôi biết, nhưng thực ra tôi không biết gì cả. Có những điều tôi nghĩ rằng lẽ ra phải làm như thế này, nhưng thực sự phải là làm như thế kia. Những bài học ấy dạy tôi phải nói ít đi, nghe nhiều hơn. Im lặng càng tốt. Nên lắng nghe và học hơn là nói. Nhất là không nên nói nhiều. Đừng tưởng cứ nói nhiều thì người ta nghe mình. Trong những lời giải thích có chứa nhiều biện hộ. Đôi khi là ngụy biện. Điều quan trọng là tôi luôn luôn nhớ những người tôi đã gặp và tôi đã coi là bạn. Chẳng hạn:

Cái sức mạnh bền bĩ chịu đựng của Thảo Trường tôi thiếu. Cái tính hào phóng của Mai Thảo còn lâu tôi mới có. Cái sâu sắc như Võ Phiến tôi có cố gắng lắm cũng chỉ là người thợ thủ công đứng bên bậc thầy chữ nghĩa.Tài hoa của Nguyên Sa bao giờ tôi mới nắm được. Kiên trì với chữ nghĩa, lòng kiên nhẫn tôi vốn không bằng Nguyễn Mộng Giác. Chữ nghĩa đanh thép, lý luận sắc bén như Nguyễn Hưng Quốc không phải thời nào cũng có. Văn chương tuyệt vời như Tướng Về Hưu của Nguyễn Huy Thiệp đến thế thì thôi.….

Ở báo Văn những ngày Sài Gòn và ở báo Thế Kỷ 21 cũng như Văn tại Hoa Kỳ, tôi học được kinh nghiệm của người làm tạp chí. Ở báo Người Việt tôi học được cách làm tờ nhật báo của người Việt tại Mỹ, và ở tờ Việt Mercury tôi học được cách làm tuần báo Việt do người Mỹ làm chủ. Tôi nói mỗi nơi, mỗi thời, mỗi lúc vì bài học mà tôi được học không giống nhau. Nếu có một chỗ giống ngoài kinh nghiệm thì đó là trí nhớ của con người.

Trí nhớ con người vốn “khiêm tốn,” nhưng trí nhớ của những người tưởng là bạn còn khiêm tốn hơn nhiều. Dù kinh nghiệm nào đi nữa, tôi vẫn cứ giữ nguyên cho mình một phương thức: Hãy luôn luôn tìm thấy cái tốt của người bạn, cả những người tưởng là bạn, ….

Cái đó lành mạnh hơn. Cho tôi. Cho mỗi chúng ta.

Dù  sao, giờ đây khi viết những dòng chữ này, tôi nhớ tới Thảo Trường. Ông nói đúng : Phải luôn luôn nhớ rằng hãy quên đi tất cả.

Nguyễn Văn Danh post (Theo Nguyễn Xuân Hoàng)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: