MH. HOÀI LINH PHƯƠNG

NÓI VỀ MH. HOÀI LINH PHƯƠNG

QUA NHỮNG BÀI VIẾT

– Nguyễn Việt

– Bài viết này được post trong trang “Cà phê Văn Nghệ”

(http://mienyeuthuong.wordpress.com)

qua tựa “Văn thơ nữ giới” ngày 1/9/2010

Một nhà thơ nữ khi xưa, đã một thời vang bóng trên các diễn đàn văn nghệ thời còn những anh chiến sĩ Cộng Hòa. Là nhà thơ MH. Hoài Linh Phương, bấy giờ rất nhiệt tình cổ vũ cho phong trào “Người yêu của lính” – cuối thập niên 60 của thế kỷ XX – vì thế mà đa số thơ của “em gái hậu phương” đều làm tặng các “anh trai tiền tuyến”.

Tôi biết MH. Hoài Linh Phương trước khi tôi còn phụ trách các các trang Văn Nghệ Trẻ của báo Hòa Bình, Đồng Nai, sau này là Tin Điển và Trắng Đen. Khi đó MH. Hoài Linh Phương thường đi đôi với nhà thơ nữ Lệ Khánh trên những trang văn nghệ như Mai Bê Bi của báo Chính Luận (lúc cả hai, một người đã thành danh còn một người đang bước vào vườn hoa văn nghệ).

Lúc đó tôi có câu hỏi mà không dám hỏi ai, phải chăng MH. Hoài Linh Phương mới chính là “Em Là Gái Trời Bắt Xấu” thật sự chứ không phải Lệ Khánh (?!). Có lẽ vì thế mà MH. (tức Mỹ Hương, chữ tắt tên thật của Hoài Linh Phương) có chút tự ti về nhan sắc, nên để bù đắp, hơi thở trong thơ của MH. lại rất nhẹ nhàng thanh thoát, không bi ai như Lệ Khánh, trái lại mang nhiều bản chất lãng mạn trữ tình.

Ngày MH. Hoài Linh Phương còn là cắp sách đi học rồi làm thơ viết văn, tôi có ghé qua nhà MH. trên đường Trần Hưng Đạo Q5, gần chợ Hòa Bình, mới biết vì sao MH. Hoài Linh Phương thường ca tụng đời lính, vì rằng ba của MH. là một sĩ quan cấp Tá trong quân đội từ nền Đệ Nhất sang nền Đệ Nhị Cộng Hòa; là Trưởng phòng 5 của Bộ Tổng Tham Mưu, có học vị Tiến sĩ Luật khoa, người nằm xuống trong trại cải tạo Yên Bái sau 1975.

Tôi nghe có người kể, khi MH Hoài Linh Phương chưa sang định cư tại Hoa Kỳ; MH. lúc đó đi dạy học, nên trong một buổi họp tại Trường Trung Học Hòa Đồng, một giáo sư Việt văn tố cáo MH. khai man lý lịch, có cha đi Mỹ mà bảo là chết trong trại cải tạo. MH. Hoài Linh Phương rất buồn trước cánh sâu bọ lên làm người, nay lại buồn vì đồng nghiệp có trí thức, tri thức lại đi bằng bốn chân. Cho nên MH. bỏ dạy học trở vế Sài Gòn, dù biết rằng miếng cơm manh áo trong thời bao cấp rất khó tìm. Sau đó MH. mới sang Mỹ bằng diện HO vì có cha chết trong trại cải tạo.

Cũng chính vì thế tôi mới hiểu vì sao giờ đây MH. Hoài Linh Phương đang ở Hoa Kỳ (trước đây hơn hai mươi năm, tôi cứ ngỡ MH. cùng gia đình đi “hồi hương lập nghiệp” ở Gò Công hay đi “kinh tế mới” gì đó, do có cha là sĩ quan trong quân đội Sài Gòn, để hưởng chính sách “khoan hồng” cho cha được về đoàn tụ cùng gia đình).

Và cũng không hiểu vì sao (mà cũng có thể đã hiểu) vào cuối năm 2008, tôi nghe Lệ Khánh nói : “MH. Hoài Linh Phương mới… lấy chồng, cả hai đang sống ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn”.

Thơ MH. Hoài Linh Phương

Mấy độ sau này nhiều người vẫn nhắc đến tên MH. Hoài Linh Phương, như một bài viết từ trên mạng mà tôi được đọc, cũng chính là tâm sự của người thơ :

– Mặt trời cuối ngày buồn lẻ loi, như cánh môi ai thiếu vắng những nụ cười. Thơ của MH. Hoài Linh Phương vẫn gợi buồn trong thi phẩm “Tình Khúc Cho Người”:

Em gái hỏi thầm chiều nay xứ Huế

Trời có dỗi hờn ướt áo anh không ?

Em ở phương đây nghe hồn bật khóc

Thơ viết một đời… chinh phụ chờ mong

oOo

Trời vẫn còn mưa, sao tình bỗng… mất

Người đã quên rồi tôi biết hờn ai ?

Tóc chợt phiêu du qua từng phiến tủi

Một thuở hẹn hò như lá thu bay…

– Không có hận thù hay trách móc, dầu tình kia chợt biến mất như áng mây. MH. Hoài Linh Phương đã sáng tác thi phẩm “Tình Khúc Cho Người” từ năm 1969 xa xôi, tuy thơ không mang đến nụ cười, chỉ gởi lại đời từng ngấn lệ đầy vơi với bao thương cảm “… Tóc chợt phiêu du qua từng phiến tủi – Một thuở hẹn hò như lá thu bay”.

MH. Hoài Linh Phương đã viết lên những câu thơ chan chứa tình thương, từ thuở quê hương thân yêu đang ngộp thở vì chiến tranh cùng khắp. Những dòng thơ dưới đây cho thấy sự hy sinh to lớn của những người vợ, người mẹ, người chị và những người em gái ở hậu phương “…Trời vào đông nên trời mang rét mướt – Em xa anh nên nước mắt đong đầy…” (Một phần của thi phẩm Lời Tượng Ðá của MH.).

“Trời vào đông nên trời mang rét mướt

Em xa anh… nên nước mắt đong đầy

anh phương nào cho bỏ trống vòng tay ?

em cúi mặt, thương tháng ngày bỗng… lạ !

chuyện người xưa chờ chồng… nên hóa đá

chuyện bây giờ, em cũng thế… hay sao ?

thời chiến chinh ai biết được lòng nhau ?

vâng ! em hiểu – xin đi vào quên lãng…

nhưng những đêm nằm nghe mưa chờ sáng

nghe gió về, nghe bom đạn miền xa…

mi cay cay và mắt bỗng… nhạt nhòa

em tự hỏi, sao dối mình được nhỉ ?

tại nhớ anh, em mới làm “thi sĩ”

“thi sĩ” hờn nên vần điệu vô duyên

thơ vụng về như lần viết đầu tiên…”.

Những câu thơ chân thành của người em gái hậu phương MH. Hoài Linh Phương thời đó, đã sưởi ấm lòng những chiến sĩ ngày đêm xông pha ngoài tiền tuyến lửa. Từng giờ họ “giỡn mặt với tử thần”, không phải tự họ coi thường sự sống, mà chấp nhận hy sinh để bảo vệ đất nước, giữ lấy quê hương.

Có chút gì để nhớ để thương, mà MH. Hoài Linh Phương ý thức được nên đã gởi đến khắp nẻo chiến trường những tâm tình đáng quý đó…

Sau đó nhận được phản hồi như sau :

Phản hồi 1 : Gửi ông Nguyễn Việt,

Rất tình cờ, qua một người bạn – được đọc bài viết về mhhoailinhphuong. Cám ơn ông đã cho chúng tôi những người yêu thơ mhhoailinhphuong từ một thời còn khoác áo lính có dịp trở về miền ký ức của chính mình. Nhưng thật tiếc, trên bài viết của ông không có phần comment nên phải email để góp phần cho trang web.

Là một độc giả trung thành của nhật báo Chính Luận từ số ra mắt, và vẫn còn lưu giữ được những bài thơ cũ của nhà thơ này, xin bổ túc một số chi tiết cho bài viết ông được hoàn chỉnh hơn.

1. Nhà thơ Lệ Khánh chưa bao giờ cộng tác với Chính Luận, mà chỉ cộng tác với Ngôn Luận (tiền thân của Chính Luận), và tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong

2. Riêng mhhoailinhphuong cộng tác trên trang thơ chính của nhật báo Chính Luận do Thái Linh phụ trách, không phải ở trang Mai Bê Bi là trang thiếu nhi do Tô Ngọc đảm nhiệm.

Về phần thân thế, và sự nghiệp mhhoailinhphuong xuất thân từ một gia đình khoa bảng, (Thân phụ cô là người duy nhất có học vị Tiến Sĩ trong QLVNCH). Tốt nghiệp Cử Nhân Báo Chí Đại Học Vạn Hạnh. Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Saigon. Tốt nghiệp Minneapolis Technical College tại Hoa Kỳ. Làm việc tại Associated Bank, và phu quân của cô hiện là Vice President của Adamsbank

Những chi tiết này tôi tìm thấy trong thư viện tại Hoa Kỳ phần tiểu sử tác giả.

Nếu tôi không lầm, vì một lý do nào đó, ông đã không tiếp xúc được với tác giả để có những hình ảnh xác thực. Bởi những nguồn tin và hình ảnh trên Net không rõ ràng và chưa được phối kiểm.

Chúc ông tìm được nhiều tư liệu hơn để bài viết thêm trung thực và phong phú về những người muôn năm cũ. Thân ái,

Phamchinhyen

Ông Phạm Chinh Yên thân mến,

Có lẽ tôi không nhớ rõ, Ngôn Luận hay Chính Luận. Nhưng chắc một điều không phải nghĩa Mai Bê Bi (My baby) là một trang thiếu nhi. Đây là một trang Văn Nghệ Trẻ dành cho thiếu nhi và học sinh (dạng tuổi ô mai) trong đó có đầy đủ thơ văn chứ không chỉ là những chuyện cổ tích.

Trong bài tôi cũng nói có hơn 20 năm (và có thể hơn 40 năm, vì từ năm 1968 tôi về làm ở báo Trắng Đen, trông coi trang quốc nội nên ít dịp liên lạc với nhóm Văn Nghệ Trẻ xưa) tôi không còn liên lạc với MH. Hoài Linh Phương.

Trong bài tôi sử dụng một số tài liệu từ trên mạng để viết về một người bạn năm xưa, vì nay chỉ nghe qua Lệ Khánh nói (lâu lâu mới gặp LK ở nhà Thiên Hà trong những dịp hội ngộ bất ngờ. Còn LK vẫn thường có liên lạc với MH qua điện thoại) nên khi phối kiểm đều thấy có sự trùng hợp.

Rất cám ơn tấm thạnh tình của ông dành cho tôi.

Phản hồi 2 : được post lên trang “Văn Nghệ Sài Gòn” (http://vannghesaigon.wordpress.cm) ngày 17/9/2010. Nguyên văn như sau :

– Để tôn trọng và bảo đảm được tính chất khách quan, trung thực, chính xác về tác phầm, tác giả, nhất là tác giả đó vẫn còn tồn tại, đề nghị người viết nên liên lạc trực tiếp với M.H.Hoài Linh Phương để các tài liệu, chứng cứ, hình ảnh về thơ văn và sự nghiệp có nguồn gốc rõ ràng (dù chỉ là một bài giới thiệu trên Net)

– Là một người từng phụ trách phòng đọc sách tại Thư Viện Quốc Gia đường Gia Long, Saigon trong một thời gian dài (trước và sau năm 75), tôi đề nghị ông nên làm một thẻ đặc biệt để được tham khào những tài liệu về sách báo hiện vẫn còn lưu trữ, nhưng phổ biến hạn chế, chỉ dành riêng cho người sưu tầm nghiên cứu về văn học sử – nhật bào Chính Luận từ số ra mắt 1964 đến 1975 (suốt 11 năm), sẽ là chứng nhân hùng hồn nhất về chuyện tác giả không hề xuất thân từ trang báo Mai Bê Bi.

– Các nhà báo lão thành từng phụ trách những trang thơ mà MH Hoài Linh Phương cộng tác ngày xưa hiện  một số vẫn còn định cư và tiếp tục làm báo tại hải ngọai. Cho nên không khó để đi tìm những gì đúng nhất về một tác giả.

Chúc ông tìm được đúng người, đúng tư liệu.

Một độc giả yêu thơ MHHLPhương từ những năm 1963.

Thụy Chương (Los Angeles – CA)

Kính gửi đến ông/bà Thụy Chương

(vì nghe tên Thụy Chương quá xa lạ đối với những người làm văn nghệ ở Sài Gòn “trước” những năm 1975 – còn sau này nhất là những người chưa nổi hay mới nổi ở hải ngoại, thì tôi chỉ là “thằng mù sờ voi” không hiểu rằng tên Thụy Chương thuộc giống cái hay giống đực – vì thế tôi phải sử dụng danh từ ghép ông/bà. Mong ông/bà tha lỗi, và đừng mở “lý luận” để thuyết về lời mở đầu này).

Những điều ông/bà nói trong thư tôi xin đón nhận và sẽ chiều theo ý ông/bà là sẽ tìm được đúng người, đúng tư liệu và cả sự liên hệ trực tiếp với MH. Hoài Linh Phương.

Còn về phụ trang MAI BÊ BI (không phải mục “đeo vè” trong trang 5 báo Chính Luận như ông Phạm Chinh Yên từng chỉ ra), xin ông/bà đọc lại một mục trong bài “Diễn đàn Văn Nghệ Tháng 9/2010” cũng nơi trang blog này. Trong đó, tôi chưa hề khẳng định MH. Hoài Linh Phương xuất thân từ phụ trang ấy, mà chỉ viết rằng MH gửi bài về để được chọn đăng như bao nhiêu cây viết trẻ khác (thi văn đoàn, văn nhóm, nhóm v.v… và v.v…).

Thật tình mà nói, tôi cũng quen biết với MH không nhiều thì ít, và bài viết như tôi đã nói là từ tư liệu góp nhặt trên Net, nên có sự bổ sung tư liệu của các thân hữu là điều rất đáng trân trọng – còn chấp nhận hay không, như ông/bà nói là cần phải kiểm chứng lại –

Tôi rất tiếc không liên lạc được với MH. Hoài Linh Phương (do người đẹp này thích ẩn hơn thích lộ), cả tỷ nội dung trên google search không bói ra được chút tiểu sử nào, chỉ thấy thơ, truyện ngắn hay tạp ghi mà thôi. Nên tôi khi viết về MH. là chỉ viết về cảm nghĩ của tôi những gì đã biết về MH. Hoài Linh Phương.

Nhưng quái lạ, tôi không hiểu vì sao MH. Hoài Linh Phương không phản hồi, mà như ông/bà hay Phạm Chinh Yên lên tiếng, mà việc lên tiếng này cũng quá mông lung chưa chuẩn xác.

Ông/bà hay ông Phạm Chinh Yên từng cho rằng “Các nhà báo lão thành từng phụ trách những trang thơ mà MH Hoài Linh Phương cộng tác ngày xưa hiện  một số vẫn còn định cư và tiếp tục làm báo tại hải ngọai. Cho nên không khó để đi tìm những gì đúng nhất về một tác giả”.

Vậy tôi nhờ ông/bà tìm dùm, ai là người ký tên “Kiều Diễm Hồng” phụ trách PHỤ TRANG MAI BÊ BI ?

Trân trọng kính chào ông/bà

HỒI ÂM CỦA

MH. HOÀI LINH PHƯƠNG

– Được post trên trang “Văn nghệ Sài Gòn » ngày 1/10/2010

Mới đây tôi nhận được 2 email do chính MH. Hoài Linh Phương gửi đến, và tôi rất hài lòng, bởi trí nhớ của MH còn rất tốt, nhớ rất đúng tên người cùng thời gian. (có một email đầu tiên gửi về địa chỉ mà tôi ít sử dụng, nên đã có sự chậm trễ).

Trong email, MH Hoài Linh Phương không xem đây là sự phản hồi của cô, mà bằng tình cảm giữa những người làm văn nghệ “nói nhau nghe”, cho nên tôi tôn trọng ý kiến của MH, không đăng nguyên văn, mà trích những khung thời gian cho tôi được nhớ lại, và cả những người từng lên tiếng sau bài viết của tôi đã post lên “Cà Phê Văn Nghệ” lẫn trang “Văn Nghệ Sài Gòn ngày ấy, bây giờ…” để làm sáng tỏ một ít vấn đề chưa sáng tỏ trong các bài viết ấy :

1/- … “Nếu anh biết quá ít về tôi, cũng là lẽ đương nhiên, bởi anh chỉ cùng Võ Hồng Nhữ Vân ghé thăm tôi một lần đầu tiên tại nhà đường Trần Hưng Đạo, và lần thứ 2 tình cờ tôi gặp lại anh tại một nhà in cũng ở đường Trần Hưng Đạo (tôi đến đó để bàn bạc một số chủ đề về bài viết với ông Lê Hùng – chủ biên đặc san Lam Sơn – Sư Đoàn 5 B.B. vì báo được đặt in tại đó). Đó là khoảng thời gian 1966. Và đó cũng là lần sau cùng, không hề có một tin tức nào giữa tôi và anh, từ ngày ấy đến  nay”.

– Rất đồng ý về điều này, nơi nhà in trên đường Trần Hưng Đạo là nhà in Thái Sơn (góc Trần Bình Trọng trong một Nghiệp đoàn lao động xe lam), lúc này tôi đang làm kỷ thuật cho tờ đặc san Lam Sơn của SĐ5BB do đại úy Hùng cùng Tam Phong phụ trách biên tập (hiện giờ tôi vẫn liên lạc với anh Tam Phong). Sau thời gian này tôi ra làm báo với tờ Đồng Nai, rồi Chuông Mai, Hòa Bình đến sau trận Mậu Thân thứ nhất mới về làm thường trực với báo Trắng Đen trong vai trò Thư Ký Tòa Soạn. Nên như tôi đã nói, từ đó không gặp MH nữa.

2/- Lệ Khánh và tôi được nhiều người biết đến cùng thời (64 -65), nhưng chị Lệ Khánh cầm bút trước tôi khá lâu, từ cuối thập niên 50, nên tôi vẫn quý trọng chị là một người đi trước..

– Điều này tôi viết cũng không sai, phải vậy không MH ?

3/- Tôi là một cây viết độc lập, không có chân trong bất cứ bút nhóm, thi văn đoàn, hay văn nghệ trẻ nào. Cũng như chưa hề góp mặt bất cứ trang Văn Nghệ Trẻ nào của các báo, dù lúc ấy tôi chỉ là một cô bé tập tành làm thơ….”người lớn”

– MH dùng câu “chưa hề góp mặt bất cứ trang văn nghệ Trẻ nào của các báo” có lẽ không đúng lắm. Có lẽ dùng câu “chưa hề cộng tác” sẽ khác với “góp mặt” vì nó gần đồng nghĩa với “gửi bài đăng báo”, nên chưa chuẩn mực lắm. Bởi nếu MH Hoài Linh Phương không góp mặt thì lúc đó không ai biết MH Hoài Linh Phương là ai !

4/- Những bài thơ đầu tiên được đăng trên nhật báo Báo Mới do nhà thơ Vương Tân phụ trách năm 63. Cùng lúc đó một vài bài rải rác trên nhật báo Ngôn Luận do nhà báo Thái Linh tức Kiều Diễm Hồng giữ vườn thơ, mà Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng là Chủ Nhiệm.

Thời kỳ này thơ Lệ Khánh, và Vũ Thành (tác giả các tập thơ Mắt Người Yêu, Người Yêu Áo Tím, Vùng Kỷ Niệm….) thường xuất hiện trên phụ trang Bé Ngôn, Bé Luận, Văn Nghệ Học Sinh, Gia Đinh xuất bản ngày chúa nhật do Phạm Cao Củng và Huyền Nga phụ trách.

5/- Sau cách mang 1963, hàng loạt báo bị đóng cửa. trong đó có Ngôn Luận. Toàn bộ ê kíp ban biên tập Ngôn Luận về cộng tác với nhật báo Chính Luận (Chủ nhiệm : Bác Sĩ Đặng Văn Sung) kể từ số ra mắt 1964.

Trong mối giao tình giữa tôi và nhóm ký giả Ngôn Luận trước đó, tôi tiếp tục gửi bài đăng trên Chính Luận từ 64 -75. (Mục thơ có cột riêng, mỗi ngày đăng một bài thơ giống Ngôn Luận trước đây).

Riêng ký giả Thanh Thương Hoàng, Trưởng nhóm phóng viên Chính Luận kiêm Chủ Tịch Nghiệp Đoàn Ký Giả Việt Nam, không phải là Chủ Nhiệm Văn Nghệ Tiền Phong và Khoa Học Huyền Bí, mà Chủ Nhiệm những tuần báo này là Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, người kiêm Chủ Nhiệm các báo Ngôn Luận, Thần Phong, và Thời Thế.

Khoa Học Huyền Bí khởi đầu là một mục trong tờ Văn Nghệ Tiền Phong, sau được tách ra riêng thành tuần báo với phần nghiên cứu công phu, tỉ mỉ hơn.

– Tôi đã nhớ lầm tên giữa Nguyễn Thanh Hoàng và Thanh Thương Hoàng. Nói thật tình sau năm 1968 trở đi làng báo Sài Gòn chia làm 2 phe rõ rệt, từ khi có Nghiệp Đoàn Ký Giả Việt Nam ra đời, đối kháng với Nghiệp Đoàn Ký giả Nam Việt. Giới làm báo tđó cũng hình thành 2 trường phái gọi là Báo Nam – Báo Bắc. Chính Luận, Con Ong, Nghệ Thuật v.v.. thuộc nhóm báo Bắc; còn báo Nam như Trắng Đen, Tin Sáng, Tia Sáng, Thách Đố v.v… vì thế giữa 2 nhóm làm báo – ký giả này không chơi thân nhau lắm. Nên trí nhớ của tôi có sự nhầm lẫn.

6/- Về trang Mai Bê Bi (dành cho thiếu niên và nhi đồng) của Chính Luận, khởi đầu là phụ trang do ý kiến của Luật Sư Phạm Kim Vinh – một cây bút và cũng là thân hữu của ban biên tập Chính Luận đề nghị, về sau báo CL tăng 8 trang, Mai Bê Bi trở thành trang thường xuyên mỗi ngày vẫn do Tô Ngọc, Vân Sơn, Thùy Hương đảm nhiệm. Cùng thời gian đó, có một số thơ văn tôi cũng được đăng trên Nghị Luận, Quyết Tiến, Chọn Lọc, Tiền Tuyến, Chiến Sĩ Cộng Hòa, Tiền Phong v.v…

– Chắc 2 ông Phạm Chinh Yên và ông/bà Thụy Chương nào đó đã đọc được những dòng hồi âm của MH Hoài Linh Phương trên đây, về phụ trang và trang thiếu nhi Mai Bê Bi, đồng thời do ai phụ trách.

Trên đây là những dòng hồi âm của MH Hoài Linh Phương cho mấy bài viết của tôi về cô.

Có một điều làm tôi thật sự ân hận, do quá trực tính khi viết : “Lúc đó tôi có câu hỏi mà không dám hỏi ai, phải chăng MH. Hoài Linh Phương mới chính là “Em Là Gái Trời Bắt Xấu” thật sự chứ không phải Lệ Khánh (?!). Có lẽ vì thế mà MH. (tức Mỹ Hương, chữ tắt tên thật của Hoài Linh Phương) có chút tự ti về nhan sắc, nên để bù đắp, hơi thở trong thơ của MH. lại rất nhẹ nhàng thanh thoát, không bi ai như Lệ Khánh, trái lại mang nhiều bản chất lãng mạn trữ tình”. Xin thành thật tạ lỗi cùng MH. Bởi không có nữ giới nào xấu hay đẹp, chỉ có tâm hồn hay tư tưởng xấu thôi.

Với MH Hoài Linh Phương tôi vẫn luôn dành cho cô một tình cảm đặc biệt (như MH nói từ sau 1966 chưa hề gặp lại nhau), nhưng những vần thơ “Người yêu của lính” ngày nào của MH vẫn chan chứa tâm hồn mọi người yêu thơ, không chỉ những anh lính chiến, mà một người chưa từng khoác áo trê-di như tôi vẫn dành cho thơ và cả MH Hoài Linh Phương thứ tình bạn văn nghệ tốt đẹp, khó phai mờ.

Nguyễn Việt

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: